Tình Yêu Của Anh, Thế Giới Của Em . Tác giả Anh Đừng Có Quyến Rũ Tôi truyện online hỗ trợ đọc truyện trên điện thoại di động và máy tính bảng với rất nhiều thể loại truyện được chúng tôi sưu tầm từ nhiều nguồn khác nhau trên internet. Chúng tôi KHÔNG CHỊU Siêu đạo chích Kid mắc chứng sợ cá mặc dù anh lại chẳng sợ phải vào tù như các tội phạm khác. Anh đã khẳng định rằng anh chằng thể bị bắt nhưng hầu như trong mọi vụ án có mặt của Shinichi thì anh đều bi phát hiện và thất bại. Ngoài ra anh còn sợ thân phận của mình bị phát hiện nhất là đối với thanh tra Nakamori. Chương 13: Người mà anh thực sự quan tâm. Chương 14: Có thù tất báo. Chương 15: Xem mắt. Chương 16: Tự sát. Chương 17: Ân oán đã cạn. Chương 18: Thành toàn cho anh. Chương 19: Tôi muốn rút đơn! Chương 20: Thì ra anh yêu em. Chương 21: Chạy trốn. GYM có nguồn gốc từ tiếng Hy Lạp, là viết tắt của "gymnasium". Nghĩa tiếng Việt là "các động tác vận động cơ thể" và để chỉ việc tập thể dục trong nhà. Ngày nay, gym không chỉ là nơi tập thể dục mà còn là nơi gặp gỡ, giao lưu của các thành viên với nhau. Bạn đang đọc truyện Em Chỉ Có Thể Thích Anh Chương 72 trên Dtruyen.com. doc truyen online. Thể loại. Tiên Hiệp; Kiếm Hiệp; Ngôn Tình; Em Chỉ Có Thể Thích Anh. Chương 72. Em Chỉ Có Thể Thích Anh. Chương 72. Cố Từ Vi. 04/01/2019. Trước Sau . Chỉ khi dùng hết sức lực 'muốn' Trần Kiều, anh mới có thể nhìn thấy được một chút diễm lệ từ cô. Lý Tồn Căn đỏ mắt, bóp chặt eo cô, "A Kiều, chúng ta phải bên nhau, cả đời." Cô cắn răng ức chế rên rỉ, "Mơ đi!" ⭐Lời tác giả: 【 thương sủng, nam soái nữ mỹ, có cưỡng bức! 】 Không Chăm Chỉ Đóng Phim Là Phải Về Nhà Sinh Con. Hot. Đang ra. Mưa Nhỏ Trong Trời Xuân. Hot. Em Ngoan Cho Anh! Hot. 3 > >| Danh mục truyện Sủng hay mới nhất. Truyện sủng là thể loại truyện khiến người đọc có cảm giác ngọt ngào vui vẻ, nơi mà nhân vật chính được nửa kNq0o5. Mặc dù đã đi theo anh Từ nhiều năm, nhưng trong lòng đám vệ sĩ, anh là một sự tồn tại vô cùng bí ẩn. Trầm mặc ít nói, lai lịch không rõ. Không ai biết thân thế anh Từ ra sao, chỉ biết anh từ nước ngoài về, ở nước Mĩ tạo dựng được một thân phận cực hoành tráng, sau đó về nước đầu tư làm ăn. Trẻ như vậy mà đã có tiền. Hình xăm trên cánh tay anh lại càng khiến người ta sợ hãi, thêm cả những vết sẹo kì quái, mọi người đều hoài nghi liệu có phải anh Từ đã làm chuyện gì đó bất hợp pháp ở Mĩ hay không. Có điều, tuy anh Từ chẳng mấy tình cảm với cấp dưới, nhưng tiền lương thì lại hậu hĩnh, hơn nữa, ánh mắt đầu tư của anh rất độc đáo, thế nên mọi người đều kính nể anh, tận tâm tận lực đi theo anh. Anh Từ là kiểu người không làm gì cũng khiến người ta sợ hãi, đàn ông kính trọng anh, phụ nữ thì khát khao chinh phục được anh. Ngày thường, anh Từ không thích nói chuyện, có nói thì cũng chỉ nói chuyện quan trọng, thích nhằm trúng chỗ hiểm yếu nhất, không thích dài dòng, nghiễm nhiên cũng có yêu cầu như vậy với những người xung quanh. Phần lớn thời gian, mọi người đều cảm thấy anh Từ thiếu mất hơi thở con người, cảm xúc lúc nào cũng phẳng lặng, tựa như một người đã đánh mất buồn vui giận hờn vậy. Với các đối thủ thương nghiệp, anh trấn tĩnh mà cũng ra tay rất ác liệt, nhưng cho dù bao lần giành chiến thắng, tài sản có tăng lên nhiều đến đâu, thì vẫn không thể nhìn ra biểu hiện vui mừng trên mặt anh. Dường như không có gì có thể khiến anh Từ vui vậy. Thế nên, lúc anh Từ đột nhiên đứng dậy, kích động đuổi theo cô gái kia, thì những người bên cạnh anh đều như nhìn thấy quỷ. Cô đầu bếp nhỏ đó có quan hệ gì với anh Từ? “Mà này, cậu có cảm thấy cô đầu bếp đó rất giống người kia không?”, vệ sĩ riêng của Từ Tử Sung thảo luận với trợ lý của anh. “Đúng là rất giống nhỉ…” “Không phải chính là cô ấy đấy chứ?” “Ai cơ?” Bạch Phi Nhi đang đứng bên cạnh liền hỏi. Mọi người không nói gì nữa, anh Từ cực kỳ không thích người khác tìm hiểu về đời tư của anh, cho nên chắc chắn họ sẽ không nhiều lời với vị thiên kim tiểu thư này. Mọi người chia nhau chiếc bánh kem, vốn dĩ trong lòng không chờ mong gì nhiều, nhưng sau khi nếm thử một miếng thì đều tấm tắc khen. “Wow, ngon quá.” … Hạ Mộng Ngư đang định kéo cửa bếp ra để vào làm việc tiếp, nhưng vừa mới khẽ kéo ra, thì một bàn tay to lớn đã đè cánh cửa lại. Bên tai truyền đến tiếng thở nặng nề, Hạ Mộng Ngư nhìn bàn tay ở trước mặt, sau đó ánh mắt chuyển sang cánh tay rắn chắc của anh. Trên hình xăm, Pan xấu xí dữ tợn, biểu cảm hung ác, một đôi sừng cong vút quấn lấy con mắt ma quỷ màu lam, đôi mắt sâu như hồ nước thăm thẳm có thể hút trọn mọi sinh mệnh vào trong đó. Hạ Mộng Ngư cảm giác thoáng sợ, cô bất giác giơ tay sờ lên hình xăm kia. Sao anh lại xăm cái hình khiến người ta kinh hãi thế này chứ? “Đi theo anh.” Hạ Mộng Ngư còn chưa kịp phản ứng thì đã bị nhét vào thang máy, Từ Tử Sung ấn thẳng lên tầng cao nhất. Trong thang máy chỉ còn lại hai người. Hạ Mộng Ngư nhìn bóng dáng Từ Tử Sung, cuối cùng cũng có chút căng thẳng. Vừa rồi bị Bạch Phi Nhi kích thích nên mới xông ra ngoài, chứ thật ra trong lòng vẫn hơi do dự. Mười năm không gặp, Từ Tử Sung đã thay đổi quá nhiều, không còn cho cảm giác về một cậu thiếu niên, giờ thì chín chắn như thành một người khác. Ai mà biết anh có còn thích cô không, hay có còn để ý đến cô không? Từ Tử Sung đưa lưng về phía Hạ Mộng Ngư, Hạ Mộng Ngư quan sát vóc dáng anh. Cơ thể anh còn cao lớn hơn trong trí nhớ của cô, bả vai rộng, cánh tay rắn chắc, vòng eo hẹp, thật khiến người ta muốn ôm anh từ đằng sau. Hạ Mộng Ngư cúi đầu, mặt đỏ lên. Thật là, mấy năm nay, tuy rằng cô không yêu đương, nhưng cũng đã từng tiếp xúc với không ít đàn ông, có khi nào lại xấu hổ, hoảng loạn đâu? Vậy mà hiện tại, chỉ ngắm dáng Từ Tử Sung thôi đã đủ khiến cô có cảm giác ngượng không biết trốn vào đâu. Rõ là đã tìm lại được cảm giác thời thiếu nữ. Cửa thang máy mở, Từ Tử Sung đi ra ngoài. Hạ Mộng Ngư do dự một chút rồi cũng đi ra theo anh. Đối diện cửa thang máy là phòng của Từ Tử Sung. Phải có thẻ riêng thì mới có thể lên được tầng này. Hạ Mộng Ngư ở gần nửa năm, nhưng đây là lần đầu tiên cô lên tầng này. Cô tò mò nhìn ngó khắp nơi, cách trang hoàng thì thống nhất, không khác tầng cô ở là mấy, chỉ có điều là tương đối ít phòng. Từ Tử Sung mở cửa đi vào, quay ra thì thấy Hạ Mộng Ngư vẫn đứng ở ngoài thò đầu vào trong, dường như có vẻ rất hiếu kỳ. Có lẽ vì làm trong bếp, nên Hạ Mộng Ngư không trang điểm, một thân đồng phục bếp, tóc giấu dưới mũ. Gương mặt đó vẫn giống hệt trong kí ức, đôi mắt cười long lanh mà rất dịu dàng, biểu cảm vẫn vậy, lúc nào cũng đầy vẻ tò mò, vô cùng sinh động. Có lẽ bởi đã để hình ảnh đó lặp đi lặp lại quá nhiều lần trong hồi ức, thế nên mỗi một biểu cảm của cô đều quen thuộc đến vậy. Bất chợt Từ Tử Sung lại có ảo giác như chỉ vừa mới gặp cô mà thôi. Dường như ngày hôm qua mới là cái ngày mùa hè năm đó, cô đứng trên tàu điện ngầm giả vờ ốm để xin thầy cho nghỉ học. Lúc đó anh còn đeo cặp kính viền đen, dựa vào cánh cửa nhìn dáng vẻ khoa trương của cô, nhịn không nổi phải bật cười, tới khi cô ngoảnh ra nhìn thì lập tức thu lại nụ cười, cố tình ra vẻ lạnh nhạt. Những ngày tháng bên Hạ Mộng Ngư, vừa ngắn ngủi lại vừa rực rỡ. … “Vào đi.”, Từ Tử Sung nói. Lúc này Hạ Mộng Ngư mới hoàn hồn. Cô chần chừ đứng ngoài cửa, “Anh Từ, lần đầu gặp mà đã đưa con gái về phòng à? Tôi thấy anh thuần thục như thế, chắc là quen lắm rồi…” Miệng lưỡi vẫn sắc bén như thế. “Bọn mình là lần đầu gặp sao?”, Từ Tử Sung hỏi. “Có cần anh giúp em nhớ lại chút kí ức không?” Hạ Mộng Ngư cười gượng hai tiếng rồi quyết định không trêu Từ Tử Sung nữa, bởi hiện tại nhìn anh có cảm giác vô cùng không dễ chọc vào. Cô ngoan ngoãn đi vào phòng của Từ Tử Sung, nhìn ngó khắp nơi rồi nhướng mày nói “Kinh, anh Từ bây giờ ghê thật đấy, chỗ này một đêm không rẻ nhỉ?” Từ Tử Sung không nói lời nào, chỉ đưa lưng về phía Hạ Mộng Ngư, rót hai ly rượu rồi đưa một ly cho cô. Hạ Mộng Ngư đón lấy ly Whiskey rồi cười tủm tỉm “Vừa vào phòng đã muốn chuốc rượu người ta sao? Điệu bộ này của anh trơn tru như vậy, chắc là trước đây đã từng đưa không ít cô vào nhỉ? “Em không cần phải căng thẳng thế đâu.”, Từ Tử Sung bất chợt nói. Hạ Mộng Ngư nghẹn họng, mặt đỏ lên, nghiêng đầu uống rượu, xấu hổ đến mức hận không thể đục tường chui ra. Đúng là cô đang căng thẳng, thế nên mới muốn lải nhải mấy câu ra vẻ mình không quan tâm. Nào đâu ngờ Từ Tử Sung lại cứ thế bóc mẽ cô chứ? Tim Hạ Mộng Ngư đập như sấm, cô vừa quẫn bách vừa căng thẳng, trong nháy mắt, cô thật sự có cảm giác muốn chạy trốn. Cả đời này cô đã từng quẫn như thế đâu? Hạ Mộng Ngư đặt ly rượu xuống, hoảng loạn nói “Tôi về bếp trước đây, anh Từ có việc gì thì lại liên lạc nhé.” Cô xoay người định đi. Từ Tử Sung dốc ly lên uống một hơi cạn sạch rồi bước tới, giơ tay chặn Hạ Mộng Ngư giữa mình với cánh cửa. “Gọi anh là anh Từ ư?”, Từ Tử Sung nói từ phía sau Hạ Mộng Ngư. Hạ Mộng Ngư cúi đầu không nói lời nào. “Cố ý trêu anh phải không? Hả?” Cuối cùng, Hạ Mộng Ngư lấy hết can đảm, cô xoay người, đỏ mặt, đưa mắt nhìn Từ Tử Sung và hỏi “Người khác đều gọi anh là anh Từ mà phải không? Vậy sao tôi không thể gọi thế?” Từ Tử Sung đứng thẳng dậy, hơi nhíu mày, “Em giống những người khác sao?” “Không phải đều giống nhau sao?”, Hạ Mộng Ngư hỏi lại. “Không phải… Em không giống bất kỳ ai cả.”, Từ Tử Sung nói. Hạ Mộng Ngư chỉ cảm thấy trong lòng mình như vừa thoảng qua một tiếng thở dài, bất chợt, cô cảm thấy có thể tha thứ tất cả rồi. Không phải là tha thứ cho Từ Tử Sung, mà là tha thứ cho cuộc đời chìm nổi này, tha thứ cho những điều quanh co, gập ghềnh. Hai người chăm chú nhìn nhau. Hạ Mộng Ngư cảm thấy, chỉ trong chớp nhoáng, họ có thể dùng một ánh mắt này để hóa giải mọi điều. Cô biết, cái cảm giác chấn động này, chỉ có Từ Tử Sung mới có thể cho cô mà thôi. Trước đây thế nào cũng được, vào khoảnh khắc này, mọi thứ đều không còn quan trọng nữa, trong mắt, trong lòng, cũng chỉ có người trước mặt đây. Rốt cuộc, Hạ Mộng Ngư cũng nở một nụ cười nhẹ nhõm. “Em không gọi anh là anh Từ thì gọi là gì đây?”, Hạ Mộng Ngư cười tủm tỉm. “Thế nào cũng được.”, Từ Tử Sung nói “Em vui là được.” Hạ Mộng Ngư cân nhắc một chút rồi nói “Em cũng không nhớ trước đây gọi anh là gì nữa, lâu quá rồi…Hình như em gọi tên anh thì phải?” “Ừ.” “Thỉnh thoảng gọi anh là Sung ca, đôi lúc lại gọi là bảo bối…”, Hạ Mộng Ngư lắc đầu, “Không được, gọi như thế, đám nhân viên của anh lại chẳng bị dọa chết đi ấy chứ, ngày nào họ cũng nhìn anh như nhìn Diêm Vương không bằng.” Nhìn dáng vẻ liên mồm liên miệng của Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung lại không khống chế được khóe môi đang cong lên. Đã lâu lắm rồi không có người líu ríu bên tai anh, xung quanh anh, trước nay chỉ toàn một bầu không khí yên tĩnh, trầm mặc. Hiện giờ Hạ Mộng Ngư một lần nữa xuất hiện, bên anh lại như có sức sống rồi. Hạ Mộng Ngư cau mày nói “Hay là trước mặt người ngoài, em gọi anh là anh Từ nhé? Lúc khác thì tùy em, được không?” “Được.” Hạ Mộng Ngư lại cười, cô nghiêng đầu hỏi “Anh không kể cho em nghe chuyện của anh gần đây sao?” “Em muốn biết gì?” Hạ Mộng Ngư nhún vai, đi đến bên cạnh, cầm ly rượu mình vừa đặt xuống lên nhấp một ngụm, rồi vừa đi vừa nói “Bây giờ anh đang làm gì?” “Đầu tư.” Hạ Mộng Ngư gật đầu, cô cầm lấy quyển sách anh đặt trên bàn lên xem, lại buông lời “Dạo này đang đọc chòm sao à?” “Ừ.” “Anh ở đây bao lâu rồi?” “Một tuần.” “Còn định ở bao lâu nữa?” “Xem em thế nào.” Hạ Mộng Ngư khựng lại, quay đầu nhìn Từ Tử Sung. Lời này của anh là có ý gì? Thấy Hạ Mộng Ngư uống hết ly rượu, Từ Tử Sung lại rót thêm cho cô. “Em cũng chỉ có mấy chuyện này muốn hỏi anh à?”, Từ Tử Sung hỏi. Hạ Mộng Ngư sửng sốt, lại nghi hoặc hỏi “Em nên hỏi cái gì đây?” “Những câu em hỏi anh ngày trước sáng tạo hơn bây giờ nhiều.”, Từ Tử Sung nói. Hạ Mộng Ngư cau mày nghĩ một một chút rồi hỏi “Em từng hỏi anh những câu nào?” “Không nhớ? Cần nhắc nhở chút không?” Từ Tử Sung cầm ly rượu tiến lại gần Hạ Mộng Ngư. Khoảng cách giữa hai người gần đến nỗi họ có thể cảm nhận được hơi thở của nhau. Anh đưa ly rượu cho Hạ Mộng Ngư rồi mỉm cười, “Ví dụ như…” “Gì?” “Lúc tự sướng anh nghĩ đến ai.” Hạ Mộng Ngư không ngờ, mình lại rơi vào cái hố do chính mình đào từ mười năm trước. Cô nghẹn lời, nâng ly rượu lên uống cạn, đặt ly xuống bàn, ngẩng đầu nhìn Từ Tử Sung rồi híp mắt hỏi anh “Thế rốt cuộc là anh nghĩ đến ai?” Cùng đọc truyện Em Chỉ Có Thể Thích Anh của tác giả Cố Từ Vi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại JinsHạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung trong trường học vốn đã không vừa mắt suy nghĩ của Hạ Mộng Ngư luôn cảm thấy, Từ Tử Sung là một tên "mọt sách bốn mắt" vô cùng nóng Tử Sung thì lại thấy, Hạ Mộng Ngư đúng là "đứa học trò ngoan" của đến khi cả hai cùng xuất hiện trên sàn đấu của câu lạc bộ...Một người vận bộ đồ thi đấu, cơ thể cuồn cuộn cơ bắp, là nhà vô địch boxing liên tiếp 99 người diện váy ngắn, để lộ bắp đùi trắng nõn, là một boxing cheerleader vạn phần khiêu Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau....Ngụy quân tử!Giả đứng đắn. Còn một lúc nữa mới tới giờ học buổi chiều, Hạ Mộng Ngư tranh thủ học bài, bằng không lấy đâu ra thời gian làm việc lấy một quyển sách ra, nói với Từ Tử Sung "Tôi muốn học ngoại ngữ, nếu cậu thấy ồn thì tìm chỗ khác nghỉ trưa nhé.""Không ồn."Hạ Mộng Ngư vì thế mà mặc kệ Từ Tử Sung, tự đọc tự nhẩm Tử Sung liếc thoáng qua quyển sách trên tay Hạ Mộng Ngư, là một quyển luyện khẩu ngữ tiếng Pháp."Cần tôi giúp cậu không? Hai người đối thoại hiệu quả hơn đấy.", Từ Tử Sung đề nghị."Cậu biết tiếng Pháp?", Hạ Mộng Ngư kinh ngạc hỏi."Ừ, hồi cấp hai tôi học trường quốc tế, trong trường mỗi học sinh phải chọn học một thứ ngoại ngữ khác, tôi chọn tiếng Pháp, có điều sau này chuyển trường nên tổng cộng chỉ học được vỏn vẹn một năm.""Sao lại chuyển trường? Trường quốc tế tốt biết bao nhiêu."Nếu không phải vì quá xa nhà, lại phải ở trọ, bố mẹ sợ Hạ Mộng Ngư học thói xấu, thì hồi trước cô đã được học trường quốc tế rồi."Lên lớp Tám bỗng nhiên trong nhà hết tiền, học phí trường quốc tế đắt mà."Từ Tử Sung luôn nói chuyện kiểu lơ đễnh khiến Hạ Mộng Ngư không sao tiếp nổi. Nếu hỏi vì sao trong nhà lại đột nhiên hết tiền, chắc chắn sẽ lại dây dưa đến cả đống chuyện huống này thật mất tự nhiên, Hạ Mộng Ngư cẩn thận quan sát Từ Tử Sung, chỉ thấy ánh mắt cậu rất lặng, dường như không mấy để ý đến chuyện cũng tốt, con trai đang tuổi lớn dễ mẫn cảm, may mà Từ Tử Sung không phải loại Mộng Ngư rất sợ chuyện cũ, không thích nhớ lại quá khứ, càng đừng nói hiện tại cô đang cố hết sức giữ khoảng cách với Từ Tử Sung, không muốn quá thân thiết với cậu. Vậy nên cô không hỏi gì nhiều mà chỉ tán dóc mấy chuyện không quan trọng."Không sao, cho dù chỉ học được một năm thì vẫn hơn loại tự học như tôi.", Hạ Mộng Ngư tủm tỉm, "Cậu có thể chỉ cho tôi ít phương pháp học tiếng Pháp không? Chắc là giáo viên nước ngoài có chỉ chứ?""Ừ.", Từ Tử Sung gật đầu."Nào.", hai mắt Hạ Mộng Ngư sáng rực, cô đưa sách cho Từ Tử Sung, kích động nói, "Mình mau bắt đầu đi!"Từ Tử Sung lại lâm vào cảnh bất đắc dĩ."Học khiến cậu vui thế sao?""Đúng!"..."Ngon!"Phạm Tiểu Kiều và Mạnh Huy ăn uống xong liền hẹn ra một chỗ nói người định hợp sức tính toán xem làm thế nào mới có thể giải quyết được mối quan hệ đầy kỳ quái giữa bốn người cùng bàn. Họ chẳng phải Từ Tử Sung hay Hạ Mộng Ngư, không có tố chất tốt như học bá và học thần, mấy ngày nay đủ để họ nghẹn tức thở, nếu cứ để thế một tháng nữa thì họ phát rồ điều, trăm ngàn lần chẳng ngờ, họ còn chưa kịp hợp tác hành động, thì từ xa đã thấy Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung ngồi cùng nhau dưới tán cây cổ thụ. Một người ngồi ngay ngắn, sống lưng thẳng tắp, thần thái nghiêm túc, cả người tản ra ánh hào quang của học thần, là Hạ Mộng Ngư. Còn một người dựa vào thân cây, tay cầm quyển sách, một bàn tay khoác bừa lên đầu gối, thần thái thoải mái, miệng nở nụ cười nhạt hiếm thấy, là Từ Tử Sung."Học..."Một chữ "thần" còn chưa được Mạnh Huy nói ra thì đã bị Phạm Tiểu Kiều nhào đến bịt lại, sau đó cô nàng kéo anh chàng trốn rịt sau bồn hoa bên người ngồi xổm xuống nhìn trộm."Hai đứa nó chẳng phải không ưa nhau sao?", thấy Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung hòa hợp ngồi dưới gốc đại thụ, Mạnh Huy nghi hoặc hỏi "Thế này đã là hòa hợp chưa?""Yêu hận trong nháy mắt, chưa từng nghe sao?", Phạm Tiểu Kiều cất giọng kích động, "Bọn nó đang hẹn họ ư? Wow, cảm giác bọn mình vừa phát hiện ra một chuyện cực đặc biệt!""Không phải đâu... Ai lại hẹn hò mà còn học?", Mạnh Huy than thở."Đừng có dùng lối suy nghĩ phàm nhân của ông để đo với thế giới thần thánh được không? Phong cách lãng mạn của học thần với học bá mà lại để cho cái loại học hành dốt nát lý giải nổi à?"Phạm Tiểu Kiều cảm thấy hai người kia chắc chắn có vấn đề, nhưng lại không dám khẳng định."Haiz, chẳng trách tôi học ngu, còn người ta là học thần...", Mạnh Huy nhìn hai người đang luyện khẩu ngữ, nặng nề thở dài một hơi "Nếu tôi mà cố gắng như hai đứa nó, nghỉ trưa còn luyện tiếng Anh, thì thành tích tiếng Anh của tôi chắc chắn không be bét như thế."Phạm Tiểu Kiều liếc xéo Mạnh Huy một cái đầy khinh bỉ."Ông có cố gắng gấp trăm lần thì trình độ tiếng Anh của ông vẫn nát bét bền vững thế thôi.""Hả?""Bọn nó nói tiếng Pháp."...Còn mười lăm phút nữa là đến giờ học, học sinh đã gần như vào hết trong Tiểu Kiều và Mạnh Huy vốn tưởng Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung đã hòa giải, nhưng không ngờ vừa về chỗ, hai người kia vẫn chẳng nói câu nào, ngay cả một ánh mắt trao nhau cũng gì xảy ra thế này? Lẽ nào lại vừa có mâu thuẫn, vừa cãi nhau?Phạm Tiểu Kiều nháy mắt với Mạnh Huy xòe tay, tỏ vẻ không hiểu ý Phạm Tiểu Kiều. Đến giờ Phạm Tiểu Kiều mới thật sự hiểu được thế nào là thằng con ngốc của địa chủ. Cô nàng bất đắc dĩ viết một tờ giấy chuẩn bị gửi qua, nhưng tờ giấy mới đến nửa đường đã bị chặn Mộng Ngư hờ hững chộp lấy tờ giấy, xé tan tành rồi ném vào túi Tiểu Kiều vẫn hơi sợ cái vị ngồi cùng bàn này, lập tức ngoan ngoãn làm bài tập Mạnh Huy thì vẫn thích phải truy tận gốc rễ, cậu ta muốn biết rõ ràng Phạm Tiểu Kiều muốn nói gì với mình nên bèn lấy di động ra gửi tin nhắn cho Phạm Tiểu Tiểu Kiều nhận được tin nhắn, nghiêng người đưa lưng về phía Hạ Mộng Ngư, lén lút trả Huy "Bà muốn tôi làm gì?"Phạm Tiểu Kiều "Hỏi Từ Tử Sung xem cậu ta với Hạ Mộng Ngư có chuyện gì đi, Mộng Ngư nhà tôi là cái loại không thích nói chuyện, đổ cả lọ nước ớt mà cũng không cậy được mồm ra."Mạnh Huy "Sung ca cũng thế!"Nhưng Mạnh Huy còn chưa kịp ấn nút gửi thì di động trong tay đã biến Tử Sung cướp di động của Mạnh Huy, siết trong tay, dáng vẻ đáng sợ đến mức khiến Mạnh Huy thiếu điều quỳ xuống xin tha."Đừng đừng! Đại ca, đừng!"Từ Tử Sung lạnh nhạt liếc nhìn Mạnh Huy, tắt di động rồi trả lại cho cậu Huy thở phào nhẹ nhõm, vơ di động bỏ vào ba lô, ngoan ngoãn làm bộ đọc nhớ lúc Mạnh Huy vừa mới vào cấp ba, dáng người vẫn chưa lớn, bên cạnh chẳng có nhiều bạn đi theo như bây giờ. Vừa gầy, vừa nhỏ, lại vừa có tiền, cậu ta thường xuyên bị bọn con trai cá biệt trong trường bắt nạt. Có một lần cậu ta quên không lấy tiền tiêu vặt, bị đám cá biệt đó đánh ở con phố nhỏ sau trường, chính là Từ Tử Sung đã cứu cậu ta. Vậy nên Mạnh Huy biết nắm tay của vị đại ca này vô cùng lợi hại, bóp nát di động của cậu ta là chuyện hoàn toàn có khả Tiểu Kiều và Mạnh Huy đều ngoan ngoãn, Hạ Mộng Ngư và Từ Tử Sung liếc nhau một cái rồi yên lặng quay đầu làm tiếp việc của Từ Tử Sung và Hạ Mộng Ngư đã hòa giải, nhưng trong lớp vẫn không nói câu nào với nhau, hai người không hẹn nhưng dường như có một sự ăn ý rất đặc biệt, khiến hai người tiếp tục duy trì "hiện tượng" không bằng đám bạn cũng đã quen với thái độ lạnh nhạt giữa hai người nên đều cố không nhắc đến tên đối phương trước mặt Huy và Phạm Tiểu Kiều không biết hai vị thần tiên này đang làm chuyện huyền bí gì, nhưng rốt cuộc vẫn răm rắp nghe lời không dám phá đám. Có điều, họ lén trao đổi, rồi tỏ vẻ cuối cùng cũng đã hiểu vì sao trước đây Từ Tử Sung nói Hạ Mộng Ngư giả tạo, Hạ Mộng Ngư chê Từ Tử Sung làm màu rồi. Cho tới bây giờ, Mạnh Huy và Phạm Tiểu Kiều, thân là bạn cùng bàn với hai người, mới hoàn toàn cảm nhận được bộ mặt của hai ngày gần đây nhiệt độ tăng cao, có khi đến xấp xỉ bốn mươi độ. Giữa trưa, mọi người đều ăn cơm rồi về lớp ngay, không ai dám ở lại bên ngoài, sợ lực bài vở mỗi ngày đều rất lớn, cũng chỉ có giờ nghỉ trưa là có thể thả lỏng. Trong lớp, học sinh túm năm tụm ba, con trai một góc chém gió, con gái một chỗ buôn dưa Huy đang chơi điện tử trên di động, Từ Tử Sung thì ngả xuống bàn ngủ, Hạ Mộng Ngư nhoay nhoáy làm bài, còn Phạm Tiểu Kiều thì xem phim thần tượng ngắm nam nhiên, không hiểu vì sao cả lớp im phăng phắc. Mấy nhóm đang cười đùa cùng cả đám con trai đang chém gió ngút trời đột nhiên quay hết ra vị trí ngồi liên tiếp, Phạm Tiểu Kiều là người đầu tiên ngẩng chao, người quen Tiểu Kiều huých huých Hạ Mộng Ngư đang hết sức tập trung làm bài, nhỏ giọng nói "Tiểu Ngư, người mày ghét nhất đến kìa!"Đang chìm đắm quên lối về trong đề Lý, Hạ Mộng Ngư lập tức có phản ứng, ngẩng phắt đầu nhìn ra cửa, ánh mắt lóe cửa lớp là một cô nàng tóc đen dài thẳng mượt, da trắng dáng thon, mặt như hoa đào, hai mắt ngậm nước xuân. Cô nàng cười tươi roi rói nhìn vào trong lớp Mộng Ngư liếc một cái đầy khinh luận xuân hạ thu đông, mưa dầm gió bấc, quanh năm suốt tháng diện váy ngắn khoe chân, không phải hoa khôi thì là ai?"Hello, mình muốn tìm Từ Tử Sung.", hoa khôi mang vẻ mặt sáng ngời, mỉm cười nói với cả tay cô nàng chắp trước ngực, ra hiệu "please", nụ cười tiêu chuẩn như của nữ thần tượng, nghiêng đầu, tiếp tục kêu gọi trợ giúp từ phía cả lớp."Các cậu có thể gọi Từ Tử Sung giúp mình không? Please, please mà.""Bitch!"Hạ Mộng Ngư và Phạm Tiểu Kiều đồng thanh nói. Lúc Hạ Mộng Ngư quay trở lại lớp thì tiết tự học thứ hai đã bắt đầu. Nhà trường sắp xếp mỗi buổi tự học chỉ có một giáo viên phòng không ai nói chuyện, chỉ có âm thanh giở vở sàn nhiệm Linh Hoa ngồi trên bục giảng chấm bài thi của mấy hôm trước, thấy Hạ Mộng Ngư đến trước cửa, cô chỉ gật đầu với Hạ Mộng Ngư rồi lại tiếp tục chấm thấy tiếng Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung cũng ngẩng đầu lên nhìn ra cửa. Vì vậy, lúc cô vừa xuất hiện thì đã chạm phải ánh mắt cậu, hai người đều nhìn thấy nhau đầu tiên. Trong ánh mắt họ đều có vẻ như rất sốt ruột, rất muốn nói gì đó với đối phương, hơn nữa còn là chuyệt tự học này quả thực là vô cùng giày vò Hạ Mộng Ngư, Từ Tử Sung thì tính tình trầm ổn, tuy trong lòng có chuyện muốn nói nhưng vẫn có thể ngủ được. Hạ Mộng Ngư thì không, cô biết Từ Tử Sung có chuyện muốn nói với mình, cũng lại rất muốn kể chuyện xảy ra hôm nay cho cậu nghe, vậy nên trong lòng cứ như bị kiến cắn, đứng ngồi không yên, đến mức cô chủ nhiệm ngồi tận trên bục giảng còn phát hiện ra.“Hạ Mộng Ngư, trên ghế của em có kim à? Sao cứ loay ha loay hoay thế, làm ảnh hưởng đến cô đang chấm bài.”Hạ Mộng Ngư đành phải ngồi yên lại, hết cách, bất kể là hành động nhỏ nào cũng không trốn được khỏi mắt Linh Hoa.“Em làm bài xong chưa?”, cô chủ nhiệm lại hỏi, nhìn điệu bộ này thì có vẻ là không muốn buông tha cho Hạ Mộng Mộng Ngư gật đầu, “Xong lâu rồi ạ.”Linh Hoa cười cười “Thế thì lên chấm bài với cô.”Hạ Mộng Ngư nhận tờ đáp án và một nửa tập bài thi từ Linh Hoa, nhìn thoáng qua, là bài của mấy lớp chọn.“Em chỉ cần chấm phần trước thôi, phần đọc hiểu với tự luận không cần động vào.”Hạ Mộng Ngư lấy bút đỏ ra bắt đầu chấm này, cô chủ nhiệm lại nhìn thấy Từ Tử Sung ở bàn thứ hai đang ngủ.“Từ Tử Sung, ngủ ngon thế nhở?”Từ Tử Sung ngẩng đầu lên nhìn về phía Linh Hoa, chờ cô nói nhiên, Linh Hoa lại nói “Tôi thấy có vẻ là cậu cũng làm xong bài rồi đúng không? Lên đây chấm bài hộ tôi, một nửa này là của cậu.”Bởi vì chỉ có một tờ đáp án cho hai người xem chung, nên cô chủ nhiệm bảo Hạ Mộng Ngư về chỗ, còn Từ Tử Sung ngồi lên chỗ cạnh người thoáng liếc nhau một cái rồi lập tức cúi xuống chấm học yên tĩnh lại. Vì phải chấm phần tự luận, cần tập trung hơn lúc chấm phần đầu, thế nên cô chủ nhiệm không quá chú ý đến đám học sinh ngồi Mộng Ngư và Từ Tử Sung xem chung một tờ đáp án, đương nhiên phải ngồi gần một chút, vậy nên Hạ Mộng Ngư táo bạo ngồi sát vào cậu, cố ý nghiêng đầu về phía cậu, thỉnh thoảng còn chạm vào cánh tay cậu. Lọn tóc của cô thỉnh thoảng lướt qua làn da cậu, đưa mùi hương thơm mát quẩn quanh như cào vào tim cậu vậy. Cánh tay cố tình mà làm như vô ý chạm vào da cậu, lành lạnh, mềm mại vô cùng. Thế nhưng, đó không phải là chuyện quá đáng nhất, quá đáng nhất chính là, lúc cô dướn người sang xem đáp án, ngực cứ thế đè vào cánh tay nữa Mộng Ngư rõ ràng là muốn giết cậu Tử Sung hít sâu, bình tĩnh, tiếp tục chấm này, Từ Tử Sung vừa vặn chấm đến bài của Hạ Dạ viết của Hạ Dạ Dương rất đẹp, cả bài thi nhìn rất sạch sẽ, gọn gàng. Tuy Từ Tử Sung không hiểu về thư pháp nhưng vẫn cảm giác là chữ của cậu ta theo một thể viết nào đó, hơn nữa lại rất cứng cáp, rắn lúc Linh Hoa chấm xong một bài thi, thấy Từ Tử Sung cứ nhìn chằm chằm vào trang giấy thì đến xem. Thấy kiểu chữ đó, không cần nhìn tên mà Linh Hoa đã biết là bài của Hạ Dạ Dương, cô không nhịn được bèn mỉa mai Từ Tử Sung “Chữ này đẹp hơn nhiều mấy cái chữ gà bới của cậu đúng không?”Từ Tử Sung không trả lời mà hỏi “Đây là kiểu chữ gì ạ?”Linh Hoa nhíu mày, cô không hiểu về các thể chữ lắm, bèn nhìn Hạ Mộng Ngư và hỏi “Hạ Mộng Ngư, bạn tốt viết thể chữ gì, chắc là em biết chứ?”Quả nhiên Hạ Mộng Ngư biết. Cô bất đắc dĩ trả lời “Từ nhỏ cậu ấy đã luyện chữ Khải của Điền Anh Chương. Điền Anh Chương nghiên cứu về Âu Dương Tu, chữ ông ấy luyện cũng là chữ của Âu Dương Tu.”Linh Hoa gật đầu và nói “Điền Anh Chương thì cô biết, ừm, cô cũng cảm thấy giống chữ Âu Dương Tu. Còn em? Em luyện chữ gì?”“Em luyện hành thư của Ngô Ngọc Sinh ạ…”, Hạ Mộng Ngư thật thà trả lời.“Chuẩn, Hạ Dạ Dương thoạt nhìn thì có vẻ ngông nghênh, nhưng thật ra lại nghiêm chỉnh, quy phạm như chữ Khải. Còn em, mới đầu thì cứ nghĩ không có gì đặc biệt, thật ra thì lại giống như hành thư.”Nghe cô chủ nhiệm nói vậy, Hạ Mộng Ngư không trả lời mà chỉ gượng cười rồi cúi đầu chấm Hoa không nói thẳng ra, chỉ hơi chạm đến mà thôi, thế nhưng vẫn thu hút sự chú ý của cả lớp. Thấy có người ngẩng đầu nhìn ngó, cô bèn nói thêm một câu “Đến cả kiểu chữ viết còn hiểu như vậy, không hổ là thanh mai trúc mã…”Lời Linh Hoa vừa nói ra quả nhiên đã khiến cả lớp lại móc nối đến mối quan hệ rối rắm giữa Hạ Dạ Dương và Hạ Mộng Ngư. Có tiếng nói khe khẽ vang tác chấm bài của Hạ Mộng Ngư khựng là, sao Linh Hoa lại lấy chuyện của cô với Hạ Dạ Dương ra để đùa chứ? Một tuần nay, thầy cô nào cũng nhắc đến rồi, chỉ có Linh Hoa là chưa đả động gì, Hạ Mộng Ngư còn tưởng Linh Hoa sẽ không bới ra, ai ngờ đã qua một tuần rồi mà lại trêu ghẹo cô nữa như đỉa…Hạ Mộng Ngư có cảm giác ánh mắt của Linh Hoa vẫn đặt trên người mình. Cô nghi hoặc ngẩng đầu, lập tức chạm phải vẻ mặt như cười như không của Linh Hoa.“Hạ Mộng Ngư, em có thích con trai viết đẹp không?”, đột nhiên Linh Hoa hỏi.“Không ạ.”, Hạ Mộng Ngư quả quyết nói “Em thích người viết xấu.”Từ Tử Sung ngồi bên cạnh không nói gì, chỉ cúi đầu cười, sau đó lại sửa thành dáng vẻ nghiêm túc, tiếp tục chấm Mộng Ngư tiếp tục nói “Tại vì từng có một tiền bối trong giới thư pháp nói, chữ xấu căn bản là vì động tác tay không theo kịp suy nghĩ, cho nên hầu như các thiên tài đều viết xấu hết.”Cả lớp nghe mấy lời quỷ quái của Hạ Mộng Ngư mà cười ầm lên, đặc biệt là mấy đứa chữ xấu không kiềm chế được phải cất tiếng “Cuối cùng thì em đã hiểu vì sao chữ em xấu rồi, thì ra em là thiên tài.”Linh Hoa lườm Hạ Mộng Ngư một cái, “Này, Hạ Mộng Ngư, dạo này em càng ngày càng nhanh mồm nhanh miệng đấy.”Lúc này, Hạ Mộng Ngư mới ý thức được, hình như mình biểu hiện hơi quá đà, vừa không để ý một cái là lại nói linh tinh, thế nên cô lập tức cúi đầu tiếp tục chấm bài.“Thế thì chắc là em thích Từ Tử Sung nhất rồi.”, Linh Hoa lườm Từ Tử Sung rồi nói “Chữ cậu ta xấu nhất khối luôn.”Linh Hoa chỉ vô tình nói vậy.“Từ Tử Sung à, nếu chữ của cậu mà đẹp lên một tí thì có khi điểm Văn sẽ cao hơn đấy, nhìn bài thi của cậu mà tôi không buồn cho điểm cao…”Từ Tử Sung cười cười, lúc cúi đầu chấm bài, nụ cười ấy vẫn không biến mất, có vẻ như tâm trạng đang rất Hoa nghi hoặc nhíu rằng Từ Tử Sung vốn dĩ không phải đứa học trò không nói nổi, nhưng bình thường bất kể là khen ngợi hay phê bình, lúc nào cậu cũng chỉ giữ vẻ mặt hờ hững như không. Hôm nay cô chẳng nói chuyện gì buồn cười, mà sao cậu lại cười vui vẻ thế?Linh Hoa thoáng nghi ngờ, lúc thu tầm mắt lại, cô nhìn thấy Hạ Mộng Ngư cúi đầu, thế nào mà mặt cứ đỏ bừng…Tại sao Hạ Mộng Ngư đỏ mặt?Bởi vì vừa rồi nói đến chuyện của cô và Hạ Dạ Dương sao? Nhưng lúc trước đấy, Hạ Mộng Ngư còn nhanh mồm phản bác cô, giờ đỏ mặt cái gì?Linh Hoa nhớ lại lời mình vừa nói, nhìn thoáng qua nụ cười còn treo bên môi Từ Tử Sung, lại nhìn sang gương mặt đỏ ửng của Hạ Mộng Ngư, cuối cùng cũng trời ơi!Không ngờ đó nha…Học sinh đứng thứ nhất và thứ hai lại cho cô một niềm bất ngờ như Hoa hiểu Hạ Mộng Ngư đỏ mặt vì câu nói kia, cũng hiểu Từ Tử sung vì câu nói nào mà cười câu “Thế thì chắc là em thích Từ Tử Sung nhất rồi.”…Tan học, Hạ Mộng Ngư sốt ruột ra hiệu với Từ Tử Sung, ý bảo cậu nhanh chóng ra người một trước một sau ra khỏi lớp. Vừa ra khỏi khu phòng học, Hạ Mộng Ngư liền vội vàng kéo Từ Tử Sung tới một góc ở khu nhà thực nghiệm. Buổi tối chỗ này hoàn toàn không có người qua lại, cũng bởi vì nhà thực nghiệm ngày thường không khóa, không có nhiều hơi người, bên trong toàn các thiết bị để không, thế nên xung quanh bị bao phủ bởi một bầu không khí vô cùng đáng Mộng Ngư cũng hơi sợ nên đứng nhích lại gần Từ Tử Sung.“Cậu kéo mình đến đây làm gì?”, Từ Tử Sung hỏi. Hạ Mộng Ngư còn chưa kịp trả lời, cậu đã lại nói “Cho mình cơ hội sáng tạo à?”Hạ Mộng Ngư trợn mắt, “Cậu nghĩ đi đâu thế? Mình đang có chuyện nghiêm túc muốn nói với cậu đây!”“Chuyện gì?”“Có khả năng là mình sẽ được đi Mỹ đấy!”, Hạ Mộng Ngư hưng phấn Mộng Ngư kể một mạch chuyện ngày hôm nay cho Từ Tử Sung nghe. Có điều, Từ Tử Sung chẳng đáp lời nào, điều này khiến cho Hạ Mộng Ngư cực kỳ hoang mang…“Mình cũng có chuyện muốn nói với cậu.”, Từ Tử Sung nói, “Tạm thời mình không đi Mỹ, mình muốn ở lại làm rạng danh nước nhà…”Từ Tử Sung cũng kể hết mọi chuyện ngày hôm nay cho Hạ Mộng Ngư nghe.“Mẹ kiếp.”, Hạ Mộng Ngư bật thốt người nhìn tốt có thể thành chuyện xấu, mà chuyện xấu cũng có thể biến thành chuyện tốt, chuyện trên đời này thật ra có thể thay đổi trong nháy mắt, chẳng ai nói hay người đều hơi khó xử, liếc nhau nhoẻn miệng cười.“Mình cũng không đi Mỹ nữa…”, Hạ Mộng Ngư nói một cách chắc chắn, gần như là ra quyết định trong nháy mắt.“Cậu có thể không đi à?”, Từ Tử Sung hỏi.“Có thể. Bố mẹ mình đều không muốn mình đi, chẳng qua là bố mình ngại với sếp nên không dám từ chối thẳng thừng thôi.”, Hạ Mộng Ngư cau mày hỏi “Nếu có đi thì chắc là khoảng mùng năm tháng Năm sẽ bắt đầu học… À không, mùng bốn tháng Sáu… Không, mùng hai tháng Tám!”“Rốt cuộc là ngày nào?”“Vốn dĩ là mùng năm tháng Năm, nhưng tại bố mình cố chấp với Thanh Hoa quá nên biến thành mùng bốn tháng Sáu. Nhưng mà bây giờ mình không muốn đi, mình châm chút ngòi lửa cho mẹ mình một khóc, hai làm loạn, ba đòi thắt cổ thì chắc chắn bố mình sẽ có thể hạ quyết tâm nói không với sếp.”“Ừ.”Từ Tử Sung gật đầu. Thật ra, nếu Hạ Mộng Ngư thật sự đi Mỹ thì cũng không phải chuyện xấu, sớm muộn gì cậu cũng sang đó, chỉ là vấn đề thời gian mà Từ Tử Sung vẫn cau mày, Hạ Mộng Ngư liền hỏi “Cậu vẫn còn lo lắng à?”Từ Tử Sung lắc đầu.“Thế thì còn vấn đề gì nữa?”“Cậu không cảm thấy lạ à?”“Lạ chỗ nào?”“Tại sao bố Hạ Dạ Dương bỗng dưng lại muốn đưa cậu ta ra nước ngoài.”, Từ Tử Sung nói, “Vì sao bố cậu ta lại sốt ruột đến mức đòi nhà cậu phải cho ông ta câu trả lời ngay trong tuần này?”Đúng này, Hạ Mộng Ngư mới ý thức được câu chuyện có phần kỳ quặc. Thật ra, nếu cô muốn đi, quá một tháng trả lời thì sao chứ, cùng lắm là ra nước ngoài muộn một tháng, nếu mười tháng sau mới đi thì mới không theo kịp được khóa dự bị đại nhiên Hạ Mộng Ngư nghĩ ra, e là chuyện này không đơn giản như cô đại viện, cô nghe được không ít những tin đồn nhỏ to. Hạ Mộng Ngư căng thẳng hỏi “Từ Tử Sung, không lẽ chú Hạ bị…”“Suỵt.”Từ Tử Sung lắc Mộng Ngư hít sâu một hơi, lại lập tức gật đầu, không nói một lời thể nói được. Tên gốc 我就想蹭你的气运 Tác giả Minh Quế Tái Tửu Nhân vật chính Triệu Minh Khê x Phó Dương Hi Thể loại Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Xuyên thư, Nhẹ nhàng, Pháo hôi, Kim bài đề cử Ngược tra, Vả mặt Số chương 70 Chương + 5 Phiên ngoạiVăn ánMinh Khê là người mà nhà họ Triệu nhận về, nhưng họ chỉ thiên vị thiên kim giả, nói Khê không thiện lương bằng Triệu Viện, không ưu nhã bằng Triệu Khê cũng không quan tâm, vẫn cố gắng làm hài lòng những người thân duy nhất trong gia đình, mặc dù bọn họ nói như vậy là đang tranh đoạt với Triệu đến khi, cô đột ngột qua đời vì bệnh nan mới phát hiện số mệnh Triệu Viện là nữ chính, còn cô chỉ là nữ phụ làm nhiều việc ác trong bộ truyện này, cho nên mới có kết cục thê thảm như về một lần nữa, trong lòng Triệu Minh Khê vô cũng lạnh lẽo, không thèm quản người nhà cái gì, con mẹ nó người nhà, con mẹ nó vị hôn phu, cô lập tức thu dọn hành lý rời xa những người trong ngôi nhà này, đi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống “Làm bạn với nhân vật có giá trị thời thượng cao”, bỏ mặc số đi rồi, trong nhà bỗng dưng quạnh lý mà nói, nó phải rất thoải mái, nhưng ——Tại sao cha mẹ, anh hai lạnh lùng, em trai cáu kỉnh, Thẩm Lệ Nghiêu – người bị cô theo đuổi lại cảm thấy… không quen?*****Để sống sót khỏi căn bệnh nan y, Triệu Minh Khê không thể không đi hít vận khí trên người thái tử của Phó thái tử này mỗi lần nhìn thấy cô, lỗ tai đều đỏ như cắt ra máu, nhưng lại giả bộ lạnh lùng và cool ngầu, “Cô có thể để cho tôi yên được không?”Ngày thứ hai, Triệu Minh Khê thật sự đi tìm người khác để hít vận một buổi yến tiệc, người nhà họ Triệu và Thẩm Lệ Nghiêu giương mắt nhìn Minh Khê xinh đẹp hờ hững, đứng ngồi không yên khi cô không hề có ý định trở định bước tới thì bọn họ đã bị một đám người xô đẩy, làm tản qua hai bên, nhóm người này đang cung kính nhường đường người nào tử của Phó Thị đi tới, siết chặt cổ tay Minh Khê, cúi đầu như con cún nhỏ, ủy ủy khuất khuất nói “Cho em dây dưa đấy, còn không được hay sao?”Tất cả mọi người?!Rất lâu sau này, Phó Dương Hi mới biết được sự thật, anh cảm thấy cực kỳ đau đớn ——Anh nghĩ em muốn theo đuổi anh, kết quả em chỉ muốn hít vận khí của anh mà thôiAnh coi em là vợ tương lai, còn em chỉ xem anh là cột phát wifi???Làm cột phát wifi cũng được, vợ à, em có thể nhìn anh một chút được khôngMột câu giới thiệu vắn tắt Cả ngày nam chính đều ảo tưởng tôi thích anh ý Nữ chính rất nỗ lực, tự lập tự cường.

truyện em chỉ có thể thích anh