2018 trẻ em mới của bé bé áo tắm cậu bé con góc phẳng mùa xuân nóng tắm phù hợp với áo tắm dễ thương phim hoạt hình áo tắm do boi cho be Hotline: 0965.68.68.11 - 078.8283.789
Cậu Chủ Hồ Đồ - Chương 17 Cậu chủ, em khó coi đến thế cơ à?Ngày con trai chủ tịch tập đoàn khách sạn Hoàng tước và vợ nhận lời mời phỏng vấnSáng sớm,
Cậu Chủ Hồ Đồ - Full - Tinh Dã Anh. Đăng bởi Nhocmuavn lúc 05/05/2015 - 00:13 - 18451 lần xem. Bình luận. 15/08/2015 - 11:24 . Liên kết cố
Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ. Thế mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao? Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ. Thế tức là cả chọn người yêu như thế nào cậu ấy cũng phải nhúng tay vào sao? Thứ ba, tuyệt đối không được yêu cậu chủ. Ừm, xem ra
Đọc chương Chương 38: Cậu chủ, cậu ném nhẫn đi rồi sao? truyện Cậu chủ hồ đồVừa tra chìa vào ổ khóa, còn chưa kịp xoay thì cửa đã bị người trongphòng giật mạnh ra, giọng nói lo lắng của
Mua online Cậu chủ hồ đồ (Tái bản 2020) giá siêu tốt, giao nhanh, Freeship, hoàn tiền 111% nếu giả. Lựa chọn thêm nhiều Truyện ngôn tình khác.
Cậu Chủ Hồ Đồ Táᴄ giả Tinh Dã Anh Bộ ѕáᴄh Thể loại HE Tình trạng Hoàn Thành Định dạng eBook mobi pdf epub aᴢᴡ3 Lượt хem 623 Từ khóa eBook mobi pdf epub aᴢᴡ3 full Tinh Dã Anh Ngôn Tình Hiện Đại HE Hài Hướᴄ Sủng Văn Họᴄ Phương Đông Nguồn diendanlequуdon, ᴄom Ba quу định người hầu thế kỷ mới là gì
yQDb. We will keep fighting for all libraries - stand with us! Internet Archive logo A line drawing of the Internet Archive headquarters building façade. Upload icon An illustration of a horizontal line over an up pointing arrow. Upload User icon An illustration of a person's head and chest. Sign up Log in Internet Archive Audio Live Music Archive Librivox Free Audio Featured All Audio This Just In Grateful Dead Netlabels Old Time Radio 78 RPMs and Cylinder Recordings Top Audio Books & Poetry Computers, Technology and Science Music, Arts & Culture News & Public Affairs Spirituality & Religion Podcasts Radio News Archive Images Metropolitan Museum Cleveland Museum of Art Featured All Images This Just In Flickr Commons Occupy Wall Street Flickr Cover Art USGS Maps Top NASA Images Solar System Collection Ames Research Center Software Internet Arcade Console Living Room Featured All Software This Just In Old School Emulation MS-DOS Games Historical Software Classic PC Games Software Library Top Kodi Archive and Support File Vintage Software APK MS-DOS CD-ROM Software CD-ROM Software Library Software Sites Tucows Software Library Shareware CD-ROMs Software Capsules Compilation CD-ROM Images ZX Spectrum DOOM Level CD Books Books to Borrow Open Library Featured All Books All Texts This Just In Smithsonian Libraries FEDLINK US Genealogy Lincoln Collection Top American Libraries Canadian Libraries Universal Library Project Gutenberg Children's Library Biodiversity Heritage Library Books by Language Additional Collections Video TV News Understanding 9/11 Featured All Video This Just In Prelinger Archives Democracy Now! Occupy Wall Street TV NSA Clip Library Top Animation & Cartoons Arts & Music Computers & Technology Cultural & Academic Films Ephemeral Films Movies News & Public Affairs Spirituality & Religion Sports Videos Television Videogame Videos Vlogs Youth Media Search the history of over 808 billion web pages on the Internet. Search the Wayback Machine Search icon An illustration of a magnifying glass. Mobile Apps Wayback Machine iOS Wayback Machine Android Browser Extensions Chrome Firefox Safari Edge Archive-It Subscription Explore the Collections Learn More Build Collections Save Page Now Capture a web page as it appears now for use as a trusted citation in the future. Please enter a valid web address AboutBlogProjectsHelpDonateContactJobsVolunteerPeople About Blog Projects Help Donate Donate icon An illustration of a heart shape Contact Jobs Volunteer People Audio Item Preview Flag this item for Graphic Violence Explicit Sexual Content Hate Speech Misinformation/Disinformation Marketing/Phishing/Advertising Misleading/Inaccurate/Missing Metadata audio Cậu Chủ Hồ Đồ Topics Cậu Chủ Hồ Đồ Cậu Chủ Hồ Đồ Addeddate 2019-03-26 012125 External_metadata_update 2019-04-13T065649Z Identifier cau-chu-ho-do Scanner Internet Archive HTML5 Uploader plus-circle Add Review comment Reviews There are no reviews yet. Be the first one to write a review. 352 Views DOWNLOAD OPTIONS download 1 file ITEM TILE download download 44 files OGG VORBIS Uplevel BACK download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download download 1 file TORRENT download download 1 file VBR M3U download download 44 files VBR MP3 Uplevel BACK Truyện Audio Ngôn Tình Cậu chủ hồ đồ P1 download download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P11 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P12 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P13 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P14 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P15 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P16 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P17 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P18 download download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P2 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P20 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P21 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P22 download download download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P25 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P26 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P27 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P28 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P29 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P3 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P30 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P31 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P32 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P33 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P34 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P35 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P36 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P37 download download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P39 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P4 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P40 download download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P42 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P43 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P44 end download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P5 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P6 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P7 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P8 download Truyện audio ngôn tình Cậu chủ hồ đồ P9 download download 225 Files download 49 Original SHOW ALL IN COLLECTIONS Folksoundomy Vietnamese Audiobooks Folksoundomy A Library of Sound Uploaded by Truyen Audio VN on March 26, 2019 SIMILAR ITEMS based on metadata Terms of Service last updated 12/31/2014
Ba quy định người hầu thế kỷ mới là gì? Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ. Thế mấy mệnh lệnh mờ ám thì sao? Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ. Thế tức là cả chọn người yêu như thế nào cậu ấy cũng phải nhúng tay vào sao? Thứ ba, tuyệt đối không được yêu cậu chủ. Ừm, xem ra quy định cuối cùng dễ nhất ấy nhỉ.. “Tôi phải thừa kế gia sản. Cho nên kết hôn đi, không được nói chuyện này ra”. Điểm chỉ vào bản giao kèo kết hôn một năm, thế này một cô hầu như cô cũng được coi là chim sẻ hóa phượng hoàng đấy nhỉ? Ấy ấy cậu chủ cậu chủ, chơi trò kết hôn với cậu một năm thì cũng không sao, nhưng mà trong thời gian đó cô thích người khác thì làm thế nào? Ví dụ như phó tổng ở công ty tuy đối xử với cô rất nghiêm khắc, lại còn dữ như chằn, nhưng có vẻ rất được đấy! Làm thế nào á? Li hôn chứ sao! Bộ nói li hôn là li hôn được sao? Không đơn giản vậy đâu, cô hầu!!! Tác giả Tinh Dã Anh Người không được ngọt ngào như tên, thường xuyên đi đêm dẫn đến hậu quả trực tiếp là được gấu trúc nhận nhầm là đồng loại, người trong giang hồ thường gọi là “Yêu nghiệt”, pháp hiệu “Anh yêu nghiệt”, từ đó mới ngộ ra sứ mạng của mình là hạ giới làm nhiễu loạn nhân gian, mê hoặc các bạn thích đọc ngôn tình. Một lần lật gia phả phát hiện tổ tiên từng có một vị cử nhân làm quan tam phẩm, thế là thừa kế truyền thống tốt đẹp của cha ông nên cũng đua đòi kiếm tấm bằng thạc sĩ chơi. Tư tưởng méo mó, ngòi bút lệch lạc. Đến giờ phong cách viết của “Anh yêu nghiệt” vẫn méo mó như vậy đồng thời chết không hối cải! Thề quyết khai phá ra một con đường tiểu thuyết ngôn tình đặc chất yêu nghiệt! Sách dự kiến phát hành ngày 22/06/2012. Mời các bạn đón sản phẩm trên Tiki đã bao gồm thuế theo luật hiện hành. Bên cạnh đó, tuỳ vào loại sản phẩm, hình thức và địa chỉ giao hàng mà có thể phát sinh thêm chi phí khác như phí vận chuyển, phụ phí hàng cồng kềnh, thuế nhập khẩu đối với đơn hàng giao từ nước ngoài có giá trị trên 1 triệu đồng.....
Sáng sớm, tiếng đập cửa phòng Diêu Tiền Thụ vang lên vội vã. Tổng quản bảo mẫu chắp tay chờ trước của, cửa phòng vừa mở hé ra, đã thấy một đôi mắt đầy tơ máu. “Ối! Tiểu Tiền, mắt cô sao thế! Tối qua làm kẻ trộm à?”. “Con…tối qua…có hơi vất vả một chút… tổng quản bảo mẫu có chuỵện gì thế?”. Cô ngáp một cái, mặt đờ ra vì thiếu ngủ. “Không thấy cậu chủ đâu!”. “Không thấy cậu chủ? Không phải cậu ấy đang đá chăn... à..cậu ấy sao thế ạ?”. “Cậu chủ cả đêm qua không về nhà, trước giờ cậu ấy có bận mấy cũng không như thế!”. “A... cậu ấy... cậu ấy...”. “Cậu chủ cả đêm không về, bắt đầu đua đòi hư hỏng rồi! Cô nói xem có phải cậu chủ bị ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng nào lừa gạt, rồi hồ đồ mà dâng trinh tiết của mình cho nó chơi đùa không hả? . "Ả vớ vẩn xấu xa khốn nạn hư hỏng à...”. TT___TT Tổng quản bảo mẫu, ông ác khẩu quá... “Nếu đêm qua ai dám cướp mất trinh riết của cậu chủ, tôi sẽ bỏ tiền thuê người đánh cho cô ả một trận!”. = □= Tổng... tổng quản bảo mẫu, không cần xử lý hình ảnh thành kiểu dã man như thế mà... “Cô há hốc mồm ra đứng ở đây làm gì? Tôi có bảo bỏ tiền thuê người đánh cô một trận đâu!”. =_= Ông sẽ không thể hiểu được cảm xúc phức tạp của con đâu… “Tiểu Tiền này, lần sau cứ mở rộng cửa ra, đừng có lén lút như thế, không ta còn tưởng cô giấu đàn ông trong phòng đấy”. ~~~~>_Cô đóng cửa, quay người lại, ngồi xuống cuối giường ngẩng mặt lên thở dốc, cột huyết áp tăng vọt đã sắp trở về vị trí cũ, nhưng một bàn tay to đã mò tới bên hông, kéo cô ngã ngồi lên đùi mình, ép cô phải nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm. Cậu chủ đã tỉnh, lười biếng ngồi vò tóc trên giường, mở to mắt nhìn cô... Cô vội vàng ngẩng đầu nhìn trần nhà... “Sao em không nhìn tôi?” Cậu chủ cau mày bất chủ… cậu còn chưa mặc đồ...”. Nửa người trên để trần, bụng duới chỉ phủ một lớp chăn mỏng, cậu đang muốn cô nhìn thấy chỗ nào đó hả? “Nhưng hôm qua em thích nhìn lắm mà”. >////“Còn rất thích sờ nữa!”. Dù sao cũng chẳng nhìn thấy, sờ soạng có một tí thôi! phòng tối mò mò mà, chạm vào một chút cũng là vì không cẩn thận á! “Còn...”. Được rồi… cô không viện cớ nữa…cô rất dê, rất xấu xa, rất nghiện cơ thể cậu ấy đã được chưa? Cậu chủ…chứng minh cô nhiệt tình nóng bỏng, yêu chết cơ thể của cậu ấy thì có gì tốt chứ, đúng là! Cô gái đang tự kiểm điểm chứng háo sắc của bản thân, nhưng chàng trai lại chẳng thèm che giấu cái sự háo sắc đó của minh tẹo nào, thậm chí còn vô cùng kiêu ngạo… Bàn tay to mang theo dòng điện lần mò từ đầu gối rờ rẫm đi lên, thấy nó sắp chui vào trong váy ngủ của mình, cô lấy hai tay ghìm lại, ngăn cái tay rờ rẫm nhột nhột của cậu chủ tiến lên nữa. Cậu cũng chẳng thấy phiền, thuận thế chộp lấy tay cô cho lên miệng khẽ cắn. Đôi mắt ngập vẻ quyến rũ mở to nhìn thẳng vào cô, khẽ hỏi. “Có đau không?”. Tối qua cậu không khống chế được mà có chút phóng túng… cô túm chăn cắn gối cậu thấy cả... Mặt đỏ bừng, trong đầu nổ bùm một tiếng. “Có đau không?”. Cậu buông tay cô ra, khẽ cắn lên tai cô. “... Chút… chút thôi...”. Cô không kịp viện cớ. “Thế... có thoải mái không?”. Biểu hiện tối qua của cậu có tệ không? Kĩ thuật có tồi không? Có khiến cô thoải mái không? “... Em… em không nhớ”. Không nhớ rõ thành quả lần đầu tiên của cậu à? Đáp án đàng hoàng nữ tính này hiển nhiên không làm cậu chủ thỏa mẫn. Cậu nhướn mày lên, chẳng thèm nói năng gì đè cô xuống giường, không nhớ à, thế thì nhớ lại lần nữa đi. Xốc chăn lên, đá gối rơi xuống đất, lần này không cho cô cái gì nữa, để cô chỉ có thể ôm lấy cậu, níu lấy cậu! Đột nhiên, một vệt máu đỏ chói mắt hiện lên trên tấm ga trải giường trắng như tuyết… “…Đây là cái gì…” “Cậu chủ... máu... .” “… Nói vớ vẩn! Sao lại có máu? Không phải em...”. “… Cậu chủ... em không háo sắc tới mức chảy máu mũi đâu, cậu phải tin em đó…” Tiếng hít mạnh vào... “Cậu chủ... cậu nhìn em như thế làm gì? Ánh mắt này, em thấy chỉ có lúc cậu phát hiện cổ phiếu của khách sạn tăng giá mới có... cậu trúng thưởng năm trăm vạn tệ sao?”. “… Là năm muơi tỉ...". Hả? Sao nhiều thế? “Bảng Anh”. Lại còn bảng Anh? “Cậu chủ... trúng thưởng thì tốt rồi, nhung sao cậu đột nhiên lại cởi quần áo của em ra...”. “Trúng thưởng rồi…Ăn mừng với tôi”. =□ = Có cần phải ăn mừng theo kiểu khác người thế này không! “Cậu chủ... em cũng vui với cậu chủ lắm, nhung mà... cậu đừng đè lên em nữa được không? Em sắp phải đi làm rồi... nếu không đi, tổng quản bảo mẫu sẽ đánh em mất…”. “Bảo với ông ta, em đã đi làm rồi”. “… Hả? Em đang làm cái gì?”.Làm việc ở trên giường? “Phục vụ tôi”. “… .” Phục vụ tới giường à? Không viện cớ này được! “Cậu chủ, quần áo của em!.’’. “Em muốn để nguyên mà làm cũng được”. “... Ý của em là, em phải thay quần áo đi làm rồi…” “Em muốn thay bộ người hầu vào rồi làm hả? Thế cũng được”. TT___TT Cậu chủ đang cố tình nói chuyện kiểu ông nói gà bà nói vịt với em à?... Đồng… đồng phục quyến rũ gì chứ, khẩu vị nặng quá?! Phiên bản cao cấp của hầu nữ là gì? Baidu một phát là biết liền. Thời xưa có một cái tên chuyên để gọi những người ấy. Người hầu thông phòng. Nữ tì thời xưa, phải phục vụ chủ nhân ở trên giường. Địa vị thấp hơn thiếp, nhưng cao hơn các a hoàn. Nhưng, thời đại thay đổi, xã hội tiến bộ, cho tới bây giờ, hình như người thông phòng không phải là cô, mà là... cậu chủ... Vì yêu cầu nghiêm khắc của tổng quản bảo mẫu, cô đã thề lên thề xuống là không bò lên giường của cậu chủ, cho nên….cậu chủ không còn cách nào khác ngoài việc tối nào cũng tới thông vào phòng cô, chui vào chăn của người hầu là cô… Ban ngày, dưới con mắt soi xét của tổng quản bảo mẫu, cậu chủ vắt chéo chân uống café xem báo, cô hầu cúi thấp đầu lau nhà giặt quần áo, quan hệ trong sạch tới mức bốn mắt chẳng gặp nhau bao giờ. Nhưng khi màn đêm buông xuống, tổng quản bảo mẫu đã ngủ say, cậu chủ thông phòng lại lén lút chạy vào phòng của cô hầu. “Cậu chủ! Hôm nay em có chuyện muốn nói với cậu”. “Làm xong rồi nói”. “Chúng ta không thể tiếp tục như thế này nữa!”. “Tại sao?”. Cậu yêu cầu nhiều quá sao? ừm, dạo này có hơi... “Hôm nay tổng quản bảo mẫu hỏi sao khăn giấy trong phòng em dùng nhanh hết thế, em khó trả lời lắm!”. Câu hỏi này thực tế quá. “Hơn nữa... em làm việc cả ngày cũng mệt lắm, cậu đừng bắt em phải làm thêm giờ nữa”. “Được”. “Hả?”. Nhanh thế à? “Vậy thì em phải thừa nhận trước mặt mọi người rằng chúng ta yêu nhau”. Trò cười bí mật yêu lén lút như thế này, cậu đã không chơi từ lâu rồi. Chỉ để lại mùi trên người cô như một chú chó khiến cậu cảm thấy vẫn chưa đủ! Giờ cậu muốn một danh phận! Phải là danh phận khiến tất cả đám đàn ông đều tránh cô ra càng xa càng tốt. “…Cậu chủ, em muốn làm thêm giờ”. Rốt cuộc cô coi cậu là gì?! Người hầu thông phòng muốn làm thêm giờ hả? Nhưng cậu chủ không có hứng nứa! Để cô ôm một đống khăn giấy đi báo cáo kết quả làm việc đi, hừ! Cậu chủ bực mình. Hôm sau cô mới nhận ra, cô còn tưởng lương tâm cậu chủ trỗi dậy, cho cô hầu thông phòng này một ngày nghỉ ngơi gì đó, cuối cùng hôm sau khi tổng quản bảo mẫu tay xách nách mang mấy hộp khăn giấy đưa tới phòng cô, nhân thể dặn dò, đây là ân điển cậu chủ ban cho cô, đủ để cô từ từ dùng. Lúc ấy cô mới ý thức được chuyện đã có chút vượt ra ngoài tầm tay. Nhưng chuyện vượt ngoài tầm tay hơn còn ở phía sau... “Hả!!!! Xử xử xử xử nữ?”. “Ê! Tiểu Thụ, cô to mồm quá!”. “Nhưng cô vừa nói máu là cái gì gì của xử nữ..”. “Trời đất, cô ngốc thế, chuyện này cô baidu một cái là biết còn gì nữa! Còn mất mặt tới hỏi bọn tôi lúc ăn trưa thế này.” “Tôi có baidu mà, tôi baidu cụm người hầu thông phòng, nhãn hiệu khăn giấy nào tốt hơn, làm sao ngăn được nhu cầu quá lớn của đàn ông…nhưng mà … nói thế thì, tôi không phản bội cậu chủ phải không?". Nghĩ lại lúc ở bên cậu chủ, làm chuyện đó cũng chẳng phải việc đơn giản, cũng đâu phải ôm nhau ngủ một giấc là xong, hôm đó cùng phòng với phó tổng Thư, cô say như chết, nằm xụi lơ như con sâu lông, căn bản là không có khả năng làm chuyện có lỗi với cậu chủ! Phó tổng Thư lại đùa cô rồi! Lần này còn đùa cả cậu chủ nữa sao? Cậu chủ đã biết rồi sao? Sao không nói cho cô biết? Đúng rồi đúng rồi, cậu ấy cũng là lần đầu tiên, một chú chim non chờ cô tới nói cho cậu ấy biết về bí mật cơ thể. Chỉ cần không có lỗi với cậu chủ, cô có thể an tâm yêu cầu cậu chủ trả lại vị trí làm việc cũ của mình, tiếp tục nhận trách nhiệm làm người hầu riêng, chăm sóc cho cuộc sống hàng ngày của cậu chủ rồi! Dẫu sao đó mới là thiên chức của cô! n số di động của cậu chủ, cố bất giác thấy vui vẻ. Cậu chủ nhận điện thoại, cô đang định mở miệng nói thì đã bị đầu bên kia tranh nói trước. “Hết giờ làm chưa?”. “Vâng ạ, cậu chủ, em…” “Tôi có chuyện muốn nói với em”. “Dạ?”. Tâm linh tương thông à? “Tối nay ăn cơm với nhau đi”. “Hả?". Ăn cơm hộp à? “Đi nhà hàng”. “Hả?”. Quán mì à? Nhà hàng J bên Lâm Hổ cảnh trí tuyệt vời, dòng người xếp hàng ngoài cửa dài dằng dặc, nhà hàng nổi tiếng đông khách như thế, thảo nào cậu chủ nhất quyết đòi ăn ờ đây. Nhưng hàng người này dài á khó lắm mới tìm được chỗ đậu xe, còn phải xếp hàng chờ ăn, Diêu Tiền Thụ túm lấy tay cậu chủ. “Nhiều người quá, cậu chủ, hay là chúng ta đổi sang chỗ khác đi?”. Cậu chủ không đáp, thản nhiên choàng cánh tay qua vai cô thay câu trả lời, chen ngang qua hàng người tới trước quầy tiếp tân. “Hai người”. “Thưa anh, giờ chúng tôi đang phát số xếp hàng, tôi có thế đưa số cho anh trước”. Cậu chủ im lặng rút ví da ra, đẩy chứng minh thư tới trước mặt nhân viên tiếp tân. “A… anh, anh là…” “Đối chiếu với giấy phép kinh doanh chút đi”. Cậu chủ thản nhiên nói. “Giấy phép kinh doanh?”.Nhân viên tiếp tân ù ù cạc cạc quay đầu lại nhìn giấy phép kinh doanh được đóng trong khung tím xám treo trên tường - đại diện pháp nhân Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc... = □ = Đại... đại diện pháp nhân? Ông... ông chủ? Ai dám để xếp hàng chứ! “Thật xin lỗi, để anh chờ lâu, tôi xin xếp chỗ cho anh ngay...” Ông chủ đột nhiên tới kiểm tra việc kinh doanh, ai mà chịu được chứ! “Phòng riêng ngắm cảnh Lâm Hồ” “Vâng vâng vâng”. Dưới ánh mắt oán hận của mọi người, Diêu Tiền Thụ chen ngang vào trong nhà hàng. Cậu chủ lén đầu tư vào nhà hàng này, rõ ràng là bị cô và tổng quẩn bảo mẫu giám sát rất chặt chẽ, rốt cuộc cậu chủ đã làm bao nhiêu chuyện hai người họ không biết rồi? Cô mơ mơ màng màng bị cậu chủ kéo vào phòng ăn, tấm gỗ dày bắc ngang qua mặt hồ, cá chép dưới hồ bơi lội, bầu không khí rất tuyệt vời. Tất cả nhân viên phục vụ nữ đều mặc đồng phục trắng đen, bên quầy bar phục cổ mang màu sắc của Anh, chiếc đồng hồ quá lắc kềnh càng đánh từng nhịp từ tốn, mỗi một hộp giấy trên bàn đều là Doraemon ngây thơ, sự đối lập giữa nó với bầu không khí chung quanh khiến trong lòng Diêu Tiền Thụ run rẩy sợ hãi. “Hộp giấy ăn này là…” Nhân viên phục vụ mỉm cười thân thiện quay đầu lại đáp, “Đây là sở thích mới của ông chủ nhà hàng, hôm qua anh ấy ra thông báo mới, đổi toàn bộ hộp khăn giấy trong nhà hàng”. Khẽ siết chặt tay cậu chủ, cậu quay đầu nhìn cô làm như chẳng có việc gì, chỉ hừ lạnh một tiếng trong cổ họng. =_= Cậu chủ, cậu lặng lẽ trút hết mối hận với em trong tim mình vào nhà hàng này sao? Cửa phòng riêng được nhân viên phục vụ mở ra, một không gian lãng mạn lung linh được tạo nên bằng những bức tường kính hiện ra trước mắt cô... Khác với những căn phòng ngoài kia dùng ván gỗ dày để lát sàn, toàn bộ gian phòng này đều là kính, ngẩng đầu là bầu trời đêm đầy sao, duới chân là nước hồ xanh biếc được ngọn đèn hắt lên. Bộ đồ ăn bằng bạc dưới ánh nến tỏa ra ánh sáng cao quý khiến cô cảm thấy thế giới người giàu thật đáng sợ. Cậu chủ... cậu muốn chơi trò gì đây? Bán phá giá cho cô hết những thứ từ lãng mạn tới rẻ tiền à? Chiếc ghế dựa bọc nhung được cậu chủ kéo ra, dẩu dẩu môi chẳng chút galant với cô, cô cũng rất vui vẻ thức thời mà ngồi xuống. Cậu chủ kéo chiếc ghế đối diện ra ngồi, cầm thực đơn nhanh nhẹn gọi món. Champagne sủi bọt thơm thơm, phô mai hải sản làm món khai vị, bít tết sốt vang đỏ đặc chế, pudding chanh nướng. Từ khai vị tới món ngọt, món nào cũng theo phong cách chính thống của nước Anh, không khí có, lãng mạn có, nến có, hoàng tử đẹp trai có, nhưng cô bé Lọ Lem thông minh e thẹn lại không có. “Cậu chủ, đây là nhà hàng của cậu, cho nên chúng ta ăn ở đây không tốn tiền đúng không?”. “...Không”. "Cậu chủ, không phải cậu ghét ăn đồ âu à? Em nghĩ cậu sẽ gọi một bát mì gì đó để ăn cơ”. "... Ăn của em đi!”. “Cậu chủ, cái này dai quá, em không cắt được, cậu cắt giúp em chút đi?” Cậu hít vào một hơi, đón lấy cái đĩa, giúp cô gái ngồi đối diện cắt nhỏ miếng bít tết, vừa ngẩng đầu lên thì thấy cô gái kia chẳng thèm nhìn xem cậu dịu dàng chăm sóc quan tâm cô thế nào mà cúi đầu ngắm lũ cá chép đỏ trong hồ. Cậu hừ một tiếng bực bội gõ tay lên mặt bàn, ý bảo cô đùng cố ý ngó lơ nhân vật chính là mình đây. Cô gái giật mình, ngẩng đầu lên tựa cầm lên mặt bàn, mặt mày xám xịt. “Cậu chủ, thực ra em vẫn chưa nói cho cậu biết, em hơi say sóng…” “…” “Muốn nôn quá...”. “…” “Ọe…”. Kiếp này ai dám nói với cậu lãng mạn với phụ nữ là đòn hiểm nhất, cậu sẽ lật bàn lên. Thất vọng ngồi trong ô tô, cậu chủ căm hận khỏi động xe, liếc về thứ đang đặt ở băng ghế sau, lại liếc nhìn cô gái chẳng thèm để ý tới kế hoạch lãng mạn, tự ý say sóng nôn ra nhà hàng lãng mạn của mình, cậu thở dài thườn thượt, chẳng thèm nói dài dòng, vớ lấy cái hộp ở ghế sau nhét vào tay cô. “Cậu chủ, đây là cái gì?”. “Về nhà mở ra xem”. “Cậu chủ, sao tự nhiên cậu lại đưa đồ cho em?”. “Về nhà xem lịch”. "Cậu chủ, em có thể lại làm người hầu riêng của cậu được không?”. “Về nhà…. em nói gì?”. “Baidu nói em không có lỗi vói cậu chủ, cho nên, cho nên, cậu có thể đừng chuyển em đi được không?”. “Em còn muốn làm người hầu của tôi nữa à?”. “Vâng ạ! Có nằm mơ cũng muốn”. “Thế thì em cứ nằm mơ tiếp đi”. Về đến nhà cậu chủ xuống xe đi vào trong nhà, Diêu Tiền Thụ lại mơ màng. Chỉ xin đổi vị trí làm việc sao lại khó khăn thế? Sao cậu chủ không để cô ở bên cạnh. Rõ ràng cậu không ghét cô, xem đi... còn tặng quà cho cô nữa này. Là gì nhỉ. Mở ra xem... Cô bóc lớp giấy gói rườm rà ra, một cái cây tiền tài bằng kim loại lóe sáng ngỡ ngàng xuất hiện trước con mắt Diêu Tiền Thụ. Thân cây được làm bằng bạc ròng tỏa ra ánh sáng, đế là hai con rồng đang chầu, trên ngọn cây là con chim công đang trông chừng. Nhánh cây nhỏ mảnh vươn dài ra bốn phía, trên cành đính vô số những đồng tiền nhỏ. Tự dưng cậu ấy lại tặng cô cây tiền tài… Còn bảo cô xem lịch… Mở di động ra, mắt cô lại trợn tròn. Hóa ra hôm nay là ngày kỉ niệm ba tháng kết hôn của cô và cậu chủ. Cậu ăn mừng với cô, nhưng cô lại nói những điều ngốc nghếch với cậu, cô muốn tiếp tục làm người hầu của cậu. Cô không chuẩn bị quà cho ngày kỉ niệm kết hôn, đã thế thì “Cốc cốc”. Tiếng gõ cửa phòng cậu chủ nhẹ nhàng vang lên. Một lúc lâu sau, trong phòng mới vang lên tiếng trả lời trầm trầm của cậu chủ “Đi đi”. Cậu không cần mở cửa cũng biết người đứng ngoài là ai. Chẳng thèm giấu giọng điệu dỗi hờn. “Cậu chủ… em có thể vào được không?”. “Đi đi”. Cậu không cần cô phục vụ. “Em có mặc áo người hầu đó”. “Không xem”. Tới để nhấn mạnh rằng cô chỉ là người hầu của cậu chắc? Hứ! “Em có mang đồ ăn khuya đến này”. “Không ăn, đem đi”. Dù sao cô cũng chưa từng chủ động tới phòng cậu đòi hỏi chuyện ấy, chỉ có mình cậu nhiệt tình quấn lấy cô. “Em còn mang cả khăn giấy tới. “…” “Vốn định tặng quà ngày kỉ niệm cho cậu, để cậu ăn cho no, thế này thì thôi vậy…” Cánh của bật mở, cô hầu đang định quay người đi thì bị túm vào, cánh cửa phòng bị khóa chặt lại. Hóa ra cậu chủ cũng để ý tới cô, để ý tới việc cô không chịu công khai quan hệ của hai người, để ý tới việc cô không tới phòng riêng của cậu, để ý tới việc ai quan tâm ai nhiều hơn, để ý việc ai tới phòng ai nhiều lần hơn. “Cậu chủ, thế ra cậu đang theo đuổi em à?”. Vừa hẹn đi ăn, lại tặng quà, còn chơi trò lãng mạn nữa, hình như chuyện này chỉ khi đàn ông theo đuổi phụ nữ mới làm đúng không? Cô hỏi ngu như thế khiến cậu bực bội nhìn cô kì thị. Không thì cô nghĩ cậu đang bao nuôi người hầu chắc? Cậu theo đuổi lâu như thế, vất vả như thế, giờ cô mói chịu nhận ra! “Thế đã đuổi được chưa?”. Cậu hứ một tiếng. “Ừm, cũng sắp rồi, mạnh thêm chút đi”. Cô vùi đầu vào vai cậu cười gian. ...! Dám nói mấy câu nũng nịu kiểu này trên giường cậu, thế thì cậu không chỉ mạnh thêm một chút thôi đâu! Quả nhiên đàn ông không chịu nổi bất kì kích thích nào. Sáng sớm, cô lặng lẽ lê cái xác mệt mỏi của mình xuống giường, lại bị cánh tay phía sau túm lại ở mép giường. Hai tay chống bên gối nhìn xuống cậu chủ. Mái tóc rối bù của cậu xõa ra trên gối, dáng vẻ như không chịu bị bỏ lại một mình trên chiếc giường lớn, muốn giữ cô ở bên suýt khiến cô xụi lơ trong nháy mắt. “Đừng đi. Ở lại với tôi”. Mới sáng sớm, đừng lấy thức ăn mặn ra quyến rũ cô chứ! Tổng quản bảo mẫu sắp dậy rồi, cô phải nhanh chóng quay về căn phòng nhỏ bé của mình một chút, làm ra vẻ một cô hầu nên làm. Cậu chớp chóp hàng mi dài vẻ ấm ức, đôi môi mỏng mím lại thành một đường cong ngây thơ, mơ to đôi mắt mơ màng, “Tại tôi còn chưa cố gắng đủ sao?”. Tha cho cô đi! Thế còn bảo không cố gắng à? Người cô sắp gẫy ra từng mảnh đây này! Cậu chủ! Cố hết sức giãy ra khỏi vòng ôm của cậu chủ, chạy về phòng cho người hầu, đến giờ thì đi làm với thân phận người hầu, nhưng cô hiểu rõ rằng đêm qua, cậu chủ rất hài lòng khi cô chịu phối hợp. Chỉ là giữa hai người bọn họ còn phải tiếp tục lén lút như thế bao lâu đây? Nếu bị phát hiện, sẽ phải xa nhau sao? Kể cả thân phận lẫn địa vị, cô đều cách xa cậu chủ tới cả vạn dặm, ngay cả cánh cửa của bản thân mà cô cũng không vượt qua được, thì phải đối mặt với sự phản đối của người khác làm sao đây? Có lẽ nỗi lo của cô, cậu chủ không biết đúng không? “Này, cô hầu kia, cô qua đây cho tôi”. Rối rắm trong lòng bị người ta cắt ngang, Diêu Tiền Thụ đang nằm trong phòng nghỉ bị dựng dậy, ngẩng đầu lên nhìn đã thấy cô tiểu thư nước hoa Vương Oánh kia. Vừa nghĩ tới mối quan hệ của cô ta và cậu chủ, trong lòng cô không khỏi cộm lên, đưa chân bước tới trước mặt cô ta. “Có việc gì không ạ?” “Đương nhiên là có việc rồi, không có thì tôi gọi cô làm gì? Giờ phòng tiệc ở trên tầng hai đang thiếu người, cô đi giúp đi”. “Nhưng mà, tôi đang chờ tới ca làm của mình”. Cậu chủ hồ đồ “Cậu chủ nhà cô gọi cô tới, cô cũng dám cãi à?”. Cô mím môi im lặng. “Thay cái này vào”. Vương Oánh nhét vào tay cô một bộ quần áo. “Đây là cái gì?”. “Nhìn mà không biết à? Áo người hầu". “…” “Không phải cô rất tự hào vì mình là người hầu à? Cũng hay là nữ nhân viên phục vụ tiệc lần này đã thống nhất mặc đồ người hầu. Chắc Cẩm Ngọc cũng hiểu thân phận này rất hợp với cô”. Vì cô nói với cậu chủ mình muốn tiếp tục làm người hầu nên mới giận, cố ý gây sự làm nhục cô sao? Còn ngây ra đó làm gì? Đi thay đi”. “….” Thay bộ đồ người hầu, cô đẩy cánh của phòng tiệc ở trên tầng hai ra. Nhìn vẻ mặt thầm đắc ý của Vương Oánh, Diêu Tiền Thụ mới phát hiện ra mình bị lừa. Chỗ này làm gì có ai mặc đồng phục người hầu, ai cũng ăn mặc chỉnh tề, sang trọng, chỉ có cô nhìn như con ngốc, mặc bộ đồng phục người hầu bằng ren có nơ bướm to, lại đi giày da mũi tròn. Tiếng thì thầm khe khẽ nổi lên, tất cả mọi người đều ngừng lại nhìn cô bằng ánh mắt chiêm ngưỡng quái vật, lén che miệng cười thầm bộ trang phục của cô. Cậu chủ đang ngồi trên ghế chủ tiệc, thấy cô đột nhiên mặc đồ nguời hầu xuất hiện liền đứng bật dậy. Mặt cô đỏ bừng, nhưng không thể không nhận khay rượu đồng nghiệp bưng tới, đi chung quanh hội trường để đưa rượu. “Cẩm Ngọc, cô nữ nhân viên phục vụ của khách sạn nhà cậu cũng ấn tượng quá, tôi thích kiểu phục vụ sáng tạo như thế, khiến người ta đã gặp là không thể nào quên”. Ông cụ đứng cạnh cậu chủ nhìn chăm chú vào bộ trang phục người hầu cười thỏa mãn. “Chú, chú nói gì thế. Đó là người hầu riêng của Cẩm Ngọc đó, thế mới thấy lần này anh ấy quan tâm tới bữa tiệc này cỡ nào, còn đặc biệt đem người hầu tới phục vụ nữa”.Vương Oánh hờn dỗi lắc tay chú mình. “A? Đó là người hầu của Cẩm Ngọc hả?”. Ông cụ cau mày, đột nhiên giơ tay lên vẫy vẫy Diêu Tiền Thụ. Gọi cô à? Là đang gọi cô à? Diêu Tiền Thụ nhìn xung quanh. “Là cô đó, qua đây nào”. Cô khẽ cắn môi, cô không dám qua đó, lại càng không muốn qua đó, cô không muốn thấy cậu chủ đứng bên cô ả họ Vương kia, không muốn chỉ vì mình mặc đồng phục người hầu mà chẳng tìm ra nổi tư cách để ghen. Bước tới trước mặt ba người, cô cúi gằm mặt không chịu ngẩng lên. “Cô là người hầu của Cẩm Ngọc?”. . Cô gật đầu. “Đáng yêu quá, tôi có thể mời cô nhảy một điệu được không?” “Dạ”, Cô vội vàng ngẩng đầu lên, nhìn gương mặt đang mỉm cười của ông cụ và vẻ mặt nhăn nhó khó chịu của cậu chủ. “Chú” Ngay cả Vương Oánh cũng không biết chú mình sao tự dưng lại có hứng thú với cô hầu này. Không để tâm cô cháu đang cản mình lại, ông cụ kéo Diêu Tiền Thụ vào sàn nhảy. Cảm giác cùng bề trên khiêu vũ thực sự là rất kì quặc, cô cúi gằm mặt cố nhìn chân mình, chỉ sợ vô phép dẫm phải chân ông cụ. “Ta và cha của Cẩm Ngọc là bạn thân lâu năm, phép tắc của nhà Cẩm Ngọc chắc là cháu biết nhỉ? Cấm người hầu và chủ nhân yêu nhau”. Ông cụ vừa nhảy vừa nói chuyện, cô cứng người lại. “Cháu... cháu biết”. Cháu chỉ biết không thể yêu nhau, nhưng có biết nếu yêu nhau sẽ như thế nào không?”. ... Tổng quản bảo mẫu chỉ nói không được phép yêu cậu chủ, nhưng đúng là chưa từng nói nếu yêu cậu chủ sẽ có hậu quả gì. “Mất tư cách thừa kế khách sạn Hoàng Tước, đuổi ra khỏi nhà, hai bàn tay trắng, không thể làm một chàng công tủ giàu có nữa”. Cô chưa bao giờ biết những chuyện này, hóa ra cô và cậu chủ yêu nhau, điều đáng sợ nhất không phải là tổng quản bảo mẫu biết, mà là cậu chủ sẽ bị tước quyền thừa kế... “Cho nên.. tốt nhất là cháu..”. Ông cụ đang nói, bỗng nhiên ghé sát vào tai cô. Cái lão già đầu mà không biết xấu hổ này, động chân động tay với cô ấy làm gì hải "Đủ rồi!”. Giọng nói của cậu chủ tách cô và ông cụ đáng sợ kia ra, cậu kéo cô ra sau lưng, còn mình thì chắn đằng trước. “Cẩm Ngọc, cháu đối xử với bạn của cha cháu như thế có phải lỗ mãng quá không? Cùng lắm chỉ là một cô hầu, nhảy một điệu cũng không được à?”. “Cô ấy không phải là người hầu của cháu”. Cậu quay lại nhìn cô, giọng nói trầm vang không lớn lắm, nhưng khiến tất cả mọi người ớ đây đều nghe thấy rõ ràng. “Cô ấy là vợ cháu. Cháu không thích thấy cô ấy nhảy với người khác”. Cô ngẩng đầu nhìn cậu chủ, đường cong trên mặt kia khiến cô thấy ngực mình nóng lên, nhưng vừa nghĩ tới lời đe dọa lúc nãy, cô lập tức xông lên giải thích. “Cậu chủ! Đừng nói lung tung mà, em biến thành vợ của cậu từ khi nào chứ, em chỉ là người hầu thôi!”. Cô không chịu thừa nhận mà cũng chẳng chịu thay đổi khiến cậu phải nói toạc ra “Cô ấy là vợ hợp pháp của cháu, tuy giờ cô ấy còn chưa thừa nhận, nhưng cũng chẳng sao, cháu sẽ đợi, dù sao cũng chỉ đợi thêm vài năm nữa thôi”. “…Cẩm Ngọc, cháu cũng to gan thật, không sợ bác nói với cha cháu sao?”. “Tùy bác”. “Cẩm Ngọc, anh đừng nói lung tung vói chú, chú sẽ tưởng thật mất”. Vương Oánh nôn nóng nói xen vào, hình như vẫn chưa thể chấp nhận việc người vợ bí ẩn của Cẩm Ngọc hay thu mình trong là cô hầu trước mặt. Nói lung tung à? Cậu chẳng nói chẳng rằng túm lấy cô gái sau lưng mình, mở miệng cắn vào môi cô, lấy hành động chứng minh rốt cuộc mình có nói lung tung hay không. Ông cụ nheo mắt, “Cái thằng nhóc này, đừng tưởng mở mấy nhà hàng bằng năng lực của mình thì có tư cách làm căng với cha cháu”. “Bác muốn thấy cháu làm căng vói cha cháu thế nào thì cứ đợi xem là được rồi, xin lỗi vợ chồng cháu còn có chút chuyện, cháu xin phép đi trước. Cậu chủ nói xong, đè đầu ai đó còn đang cảm động xuống thấp, dắt cô đi ra khỏi phòng tiệc. “Này này này! Cẩm Ngọc, coi như bác thua cháu rồi được không! Cháu nói đi, thế cuối cùng phải làm sao cháu mới chịu bán cái cây tiền tài đó cho bác!”. “Hả? Mua mình á?”. “Cái cây tiền tài quý hiếm từ thời Hán đó làm bằng bạc nguyên chất, bán trên chợ đen giá phải hai trăm năm mươi vạn đô la Mỹ, cháu có biết bác đã muốn có nó bao lâu rồi không? Chỉ chờ mua được nó về, sao cháu không thèm để ý tới nỗi lòng của người già, tự ý vác nó đi mất, còn tặng cho cô gái chẳng hiểu giá trị của đồ cổ thế hả?”. Diêu Tiền Thụ còn đang dựa trong lòng cậu chủ ngẩn người ra. Cái gì? Cái cây bằng bạc đó là đồ cổ từ thời Hán? Giá những hai trăm năm mươi vạn đô la Mỹ? Cậu chủ mua thứ này làm quà kỉ niệm kết hôn rồi tặng cho… cô? ậu thản nhiên tặng quà cho cô, đế cô nghĩ đó chỉ là thứ đồ trang trí bình thường trùng với tên của mình. Sự ấm áp dâng lên trong lòng, rõ ràng trong tim cô thấy rất ngọt ngào, nhưng cũng chẳng kìm được mà trách cậu chơi trò lãng mạn quá phung phí như tất cả những bà vợ. Sao phải tặng cô thứ này chứ, cô đúng là hoàn toàn không hiểu chuyện sưu tập gì đó đâu nhé… “Cô ấy không hiểu cũng được, hiểu cháu là được rồi”. Một câu nói lấp đầy trái tim cô, cô ép sát vào ngực cậu, an lòng để cậu xử lý tình huống dở khóc dở cười trước mắt. “Cẩm Ngọc, cháu là tổng giám đốc, cháu cứ bất cần tất cả, thất lễ với khách hàng của mình thế à?”. Ông cụ bị bật lại tới nghẹn họng, sắc mặt cũng trầm xuống. “Đúng thế” Nhưng cậu chủ coi như chẳng thấy, lia mắt tới góc phòng tiệc, tuyên bố chắc nịch. “Cây tiền tài là của một mình cháu!”. Vừa tuyên bố xong, cậu chủ túm lấy tay cái cây tiền tài đó lôi ra khỏi phòng tiệc. Cô đi đôi giày da đế bằng của người hầu vừa mơ màng đi theo sau, vừa đưa mắt về phía Thư Thành Nhạc đang đứng ở góc phòng tiệc theo hướng nhìn của cậu chủ. Cô loạng choạng lách qua người anh. Anh cau mày, ngón tay khẽ cử động, gần chạm vào áo cô, nhưng cuối cùng cũng không thể quên địa vị phó tổng giám đốc của mình như cậu chủ, đành chọn cách tới an ủi khuyên giải chú cháu nhà họ Vương đang giận dữ. Cánh cửa phòng tiệc đóng lại phía sau cô, dường như thứ gì đó đè lên ngực cô cũng được thả xuống hết. Tảng đá đang treo lơ lửng cũng hạ xuống được rồi. Cậu chủ cố ý đúng không? Hình như là cố tình nói để phó tổng Thư nghe. Phụt... cậu chủ cũng nghĩ nhiều thật, di chứng nặng quá! Phó tổng Thư chẳng thèm chấp nhặt với cậu chủ đâu, dù có thiếu người hầu, cũng chẳng rảnh rỗi tới mức giành giật một người hầu với cậu chủ chứ? Phó tổng Thư cũng là người chín chắn, chững chạc, anh ấy hiểu cái gì là lấy đại cục làm trọng, lấy sự nghiệp làm trọng, sẽ chẳng hồ đồ như cậu chủ đâu. Nhưng mà, cậu chủ hồ đồ như thế cũng đáng yêu quá đi! “Cậu chủ... cậu sẽ bị ông chủ đuổi ra khỏi nhà phải không?”. Cậu không sợ bị đuổi ra khỏi nhà, chuyện bỏ trốn cũng chẳng phải mới nghĩ một hai lần, nếu không phải trong nhà có cô gái thế này, cô nghĩ cậu trở về làm cái gì chứ? Cậu quay đầu lại nhìn cô, nhưng phát hiện ra trong mắt cô bắt đầu lóe lên tia sáng chết tiệt của Đức Mẹ. Cậu ghét Đức Mẹ, cô không được nói với cậu ấy mấy câu thánh thiện bao dung vớ vẩn như, “Vì cậu, hai chúng ta đừng nên yêu nhau”, hoặc là, “Em không thể để cậu vì em mà mất tất cả”, hay là, “Em không xứng với cậu, em không thể trèo cao được”. Chớp chớp mắt, cô mím môi rồi nói “Cậu chủ, cậu không cần lo, em sẽ đi làm nuôi cậu!”. Không phải không muốn được bên nhau, cũng không phải mấy câu vớ vẩn như ai không xứng với ai... cô nói với cậu, vì muốn được ở bên nhau, cô cũng có thể cố gắng, có thể chủ động đến bên cậu. Không cần cậu phải đơn độc cố gắng nữa, cô cũng có thể đáp lại... "... Em muốn đi làm nuôi tôi à? . “Vâng! Nếu cậu chủ bị đuổi ra khỏi nhà, em muốn đi làm kiếm tiền nuôi cậu chủ”. Xì… nghĩ nhà hàng của cậu là đồ giả chắc? Bỏ thân phận công tử nhà giàu, cậu cũng chẳng thê thảm tới mức để đàn bà con gái phải nuôi mình. Nhưng nghe cô nói thế, cậu lại thấy hài lòng, thỏa mãn, rất muốn siết chặt cô vào lòng. Và cậu cũng làm như thế thật. “Việc đi làm nuôi đàn ông này em làm không nổi đâu”. Nhưng việc kiếm tiền nuôi vợ, cậu rất muốn làm. “Để em thử xem đi! Cậu chủ!”. Gác cằm lên vai cậu chủ, cái ôm siết thật chặt khiến cô hơi khó thở. “Em muốn coi tôi là trai bao của em như thế sao?”. “Hả!!!”. “Sao em không cười?”. “Hả? Cậu lại kể truyện cười nhạt nhẽo nữa hả?”. “…” “….À... ha ha ha ha...” “Trước khi tôi bị đuổi khỏi nhà, tôi muốn nghe em gọi...”- Đôi mắt đen của cậu chủ lóe sáng. “Gọi? Gọi cái gì...”. Cậu chủ còn chưa nói hết, cô đã nghĩ lệch đi. “Gọi Cẩm Ngọc, nói em thích tôi”. “Ha ha ha ha ha ha!!! Ha ha ha ha ha!!!” “Em cười cái gì! Giờ tôi có kể truyện cười đâu!”. “…” Thế mà không lừa được, ghét! Cậu chủ đề phòng dữ quá… “Gọi đi”. Thấy không còn đường lui, cô đỏ mặt kiễng chân lên khẽ thì thầm vào tai cậu. “Cạch” Tiếng di động đóng lại khiến cô giật mình. "Cậu chủ... cậu ghi âm cái gì, ghi âm cái gì đó?”. “Thứ phải gửi cho gã họ Thư kia”. Cậu chủ! Cậu đúng là rất mưu mô đê tiện lại hẹp hòi ưa tính toán nhé! Nhưng giờ cô sợ phải đối mặt với tổng quản bảo mẫu còn hơn cả phó tổng Thư!
CẬU CHỦ HỒ ĐỒ Công ty cổ phần sách và truyền thông Quảng Văn rất mong nhận được góp ý của bạn đọc Mọi ý kiến xin gửi về Email [email protected] 作品:《少爷太胡来》 作者:星野樱 Chinese edition copyright © 2011 by 星野樱 Vietnamese edition copyright © 2011 by 越南广文传媒与图书股份公司 The work Shao ye tai hui lai The author Xing Ye Ying Chinese edition copyright © 2011 by Xing Ye Ying Copyright © 2011 by Quang Van Media and Books Jointstock Company All rights reserved Hợp đồng xuất bản được kí giữa Công ty cổ phần sách và truyền thông Quảng Văn với tác giả Tinh Dã Anh. Bản quyền bản tiếng Việt Cậu chủ hồ đồ © Công ty cổ phần sách và truyền thông Quảng Văn 2011. Bản quyền tác phẩm đã được bảo hộ. Mọi hình thức xuất bản, sao chụp, phân phối dưới dạng in ấn hoặc văn bản điện tử, đặc biệt là việc phát tán trên mạng Internet mà không có sự cho phép bằng văn bản của Công ty cổ phần sách và truyền thông Quảng Văn là vi phạm pháp luật và làm tổn hại đến quyền lợi của công ty và tác giả. Không ủng hộ, khuyến khích những hành vi vi phạm bản quyền. Chỉ mua bán bản in hợp pháp. Biên mục trên xuất bản phẩm của Thư viện Quốc gia Việt Nam Tinh Dã Anh Cậu chủ hồ đồ Tiểu thuyết / Tinh Dã Anh ; Lục Hoa dịch. - H. Văn học ; Công ty Sách và Truyền thông Quảng Văn, 2012. - 559tr. ; 21 cm ISBN 9786046901402 1. Văn học hiện đại 2. Tiểu thuyết 3. Trung Quốc - dc14 VHC0007p-CIP Bản quyền Hân Ngọc Biên tập Quảng Văn Minh Minh - Phương Linh Tinh Dã Anh CẬU CHỦ HỒ ĐỒ Lục Hoa dịch NHÀ XUấT BảN VăN HọC Tinh Dã Anh Ba quy định dành cho hầu nữ thế kỉ mới Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ. Cái này bao gồm cả cái gì sắc sắc ấy, không nói rõ ràng thế này liệu có bẫy ngầm không nhỉ? Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ. Thế tức là chọn người yêu thế nào cũng bị cậu ấy nhúng tay vào đúng không? Thứ ba, tuyệt đối không được phép yêu cậu chủ. Ừm, xem ra quy định cuối cùng dễ nhất ấy nhỉ. Tinh Dã Anh Quyển 1 Hội chứng sợ hãi tiền hôn nhân “Là cô đi, kết hôn với tôi”. “…Hả?! Cậu… cậu chủ nói gì vậy?”. Cái kiểu nói như đi chợ mua thịt lợn này là có ý gì? “Tôi chỉ muốn cô kết hôn với tôi. Không bảo cô yêu tôi”. Chương 1 Tôi là Diêu Tiền Thụ, làm hầu nữ, ngầu không? “Diêu Giai Thị Tiền Thụ!”. “Có! Báo cáo tổng quản bảo mẫu! Con đã trang bị vũ trang đầy đủ rồi, lúc nào cũng có thể phục vụ cậu chủ!”. “Rất tốt! Đọc thuộc lòng ba quy định của người hầu thế kỉ mới!”. “Vâng! Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ, mệnh lệnh hợp lý hoàn toàn nghe theo, không hợp lý cũng phải cố nghe theo, nhưng mệnh mệnh có hợp lý hay không đều do cậu chủ quyết định!”. “Chuẩn, điều thứ hai!”. “Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ, cậu chủ thích con cũng thích, cậu chủ ghét con cũng ghét, cậu chủ đánh người, con ở cạnh ném đá”. “Ngoài ném đá ra thì sao?”. “Vâng! Lúc cậu chủ đánh không lại, con phải gọi 120 số điện thoại gọi cấp cứu trước!”. “Lại nhớ nhầm rồi! Lúc cậu chủ đánh người, con có thể ở cạnh ném đá nhưng nếu cậu chủ đánh không lại thì con phải làm bao cát chắn phía trước”. 8 Cậu chủ hồ đồ “...”. “Run cái gì mà run! Có ý kiến khác à?”. “Không… con có ảo giác đau thôi…”. “Điều thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất!”. “Vâng! Điều thứ ba”, đối với con bé mà nói, cũng là điều dễ nhất, “nhất định không được phép yêu cậu chủ! Kìm chế bản thân, cúc cung tận tụy, ngoan ngoãn làm một con chim sẻ nhỏ bé, tuyệt đối không tơ tưởng làm phượng hoàng!”. “Hừm, tuyệt lắm. Tẩy não xong rồi, đã chuẩn bị sắp xếp xong! Con có thể bắt đầu làm việc rồi!”. “Vâng!”. “Cậu chủ, cậu có khát không? Cậu muốn uống hồng trà, trà sữa hay trà hoa cúc?”. “...”. “Cậu chủ, cậu có đói không? Hôm nay muốn ăn món Trung Quốc, món Âu hay món Nhật?”. “...”. “Cậu chủ, cậu nóng không? Cậu muốn em quạt mạnh, quạt vừa hay quạt nhẹ thôi?”. “Tránh xa tao ra một chút”. “Cậu chủ! Mười mét đã đủ xa chưa?”. “... Mày chắn màn hình ti vi rồi. Tránh ra”. “Nhưng cậu chủ, thế này mới có tám mét chín mươi ba, em lấy thước dây ra đo rồi, không nhầm đâu”. 9 Tinh Dã Anh “Đứng ra sau!”. “Nhưng cậu chủ, sau em là tủ ti vi…”. “Ngồi lên trên”. “Hả? Ngồi… ngồi lên trên?”. Từ tủ ti vi tới sofa chỗ cậu chủ ngồi vừa đúng mười mét chuẩn, nhưng… “Dạng chân ra… dạng thêm chút nữa”. “Cậu… cậu chủ, tư thế này em… em…”. Mỏi người quá, lại không thục nữ mà. Cậu chủ kì cục quá, không có việc gì làm kêu nó chơi trò xoạc chân. “Rất tốt, cứ thế đi. Cứ ở đó, đừng có qua đây”. “… Nhưng… Cảm giác coi ti vi bị em ngồi lên trên được chứ ạ?”. “Được”. “…”. Được chỗ nào chứ, đũng quần con bé sắp toạc ra tới nơi rồi! Con gái nhà họ Diêu có cái tên may mắn - Diêu Tiền Thụ. Cái tên kêu tiền vẫy bạc rất hay như thế mang theo mong ước đẹp đẽ của bố mẹ, mong con gái trở thành cây tiền tài cho cả nhà. Cũng không ngờ rằng chính vì cái tên quá mức may mắn, từ nhỏ con bé đã bị mưu toan, được ngầm định làm đám nhóc người hầu phục vụ cho cậu chủ. Lúc ấy còn nhỏ tuổi, con bé hoàn toàn chẳng hiểu hàm ý gì trong đó, mãi tới khi một quyển từ điển nặng trình trịch được đặt vào tay nó... Người hầu trong gia đình, còn gọi là gia nhân. Ý là, người hầu sinh ra đã là người hầu. Là tầng lớp thấp nhất trong lịch sử xã hội người Mãn. 10 Cậu chủ hồ đồ “Cậu chủ, cậu cố ý đưa từ điển cho em coi là có ý gì?”. Con nhóc sáu tuổi ngay cả các bộ chữ còn chưa biết hết chứ đừng nói phải hiểu cái mớ chữ khó nhằn dài dằng dặc như trên nhưng giọng cười mỉa mai của cậu chủ vang lên bên cạnh lại khiến nó lạnh cả sống lưng, bản năng cảm thấy câu này nhất định chẳng hay ho gì. “Hừ. Tầng lớp thấp nhất”. “… Cậu chủ, nhìn mặt cậu gian lắm”. “Qua đây ngồi”. “Ấy? Em có thể ngồi cạnh cậu sao?”. “Dưới đất”. “...”. “Ngồi cạnh Hắc Thủ Đảng”. “…”. Hắc Thủ Đảng - con chó cưng của cậu chủ, một con chó có bộ mặt già nua, ngu ngu, thịt hai bên mép rủ xuống, nhưng có người nói nó là Tàng Ngao thuần chủng còn đáng giá hơn cả con bé. Con bé không hiểu, loại chó như lén nhổ hết lông sư tử cắm quanh mặt mình chơi trò COSPLAY thì dựa vào cái gì mà đáng giá hơn mình. “Ngồi xổm ấy”. “...”. “Tay”. “…”. Đưa tay ra. “Sủa”. “Gấu gấu, oẳng oẳng, meo meo”. 11 Tinh Dã Anh “Ngoan”. Cậu nhóc cúi người xuống xoa đầu con bé, nhếch miệng khẽ nói, “Cả đời chó ngao chỉ nhận một chủ nhân, cho nên mày phải học nó, từ nay trở đi, mày giống Hắc Thủ Đảng, cả đời này chỉ có thể nhận tao là chủ nhân, thứ gì của mày đều thuộc về tao, cái gì của mày cũng là của tao, từ tóc tới ngón chân, cả tên đàn ông sau này của mày, con mày sinh ra cũng thuộc về tao, nghe rõ chưa?”. “Nghe thì rõ rồi, nhưng…”. “Gì?”. “Cậu chủ, giờ em mới có sáu tuổi rưỡi, cấm chòng ghẹo người dưới mười tám tuổi, chuyện này chờ em mười tám tuổi, cậu nhắc lại được không? Em sợ mình quên mất”. “...”. 12 Chương 2 Cậu chủ về rồi?! Diêu Tiền Thụ từ người làm công biến thành cô hầu nhỏ, mười năm như một ngày. AM 630 tỉnh dậy rửa mặt. AM 645 chuẩn bị bữa sáng. AM 655 lẻn vào phòng ngủ của cậu chủ, tiện chân đá một cái vào hình mẫu mỗi ngày mình phải học tập đang ngủ ở chân giường cậu chủ - Hắc Thủ Đảng. AM 700 dùng giọng dịu dàng gọi cậu chủ dậy. AM 715 cậu chủ tỉnh hẳn, miễn cưỡng ngồi dậy, vươn rộng hai tay, chờ được hầu hạ. AM 71501 nhảy lên giường, cởi cúc áo ngủ của cậu chủ ra, thay quần áo cho cậu ấy ngay trên giường. AM 71603 vì chảy quá nhiều nước bọt nên bị cậu chủ đá một phát xuống giường, cậu chủ vừa mắng vừa tự mặc quần áo. AM 720 cậu chủ tình cảm gọi Hắc Thủ Đảng dậy, cùng xuống lầu ăn cơm. Trong căn phòng chỉ còn lại một bóng người thảm thương gạt nước mắt nhoài người nhặt lại áo ngủ. 13 Tinh Dã Anh AM 745 mở cửa xe ô tô cho cậu chủ, cung kính tiễn cậu chủ đi tới học viện quý tộc. AM 750 cậu chủ đang lưu luyến chia tay với Hắc Thủ Đảng. Am 755 vẫn đang lưu luyến… đằng sau một người, một chó có một dáng người cắn khăn tay ngó đồng hồ, sốt ruột tới đỏ cả mặt. AM 800 cậu chủ lượn đi. AM 80001 cắn bánh mì chạy tới trường học bình dân. AM 901 tới muộn, bị chủ nhiệm lớp đuổi ra ngoài xách nước. AM 1139 nghỉ học sớm, vắt chân lên cổ chạy đi đưa cơm trưa cho cậu chủ, nhân thể bị vứt cho mấy món rau ghét ăn. PM 200 đi muộn lần thứ hai, lại làm thân với xô nước. PM 500 tan học về nhà, nhận được điện thoại đe dọa của cậu chủ, nói về nhà trễ hơn cậu ấy, cô chết là cái chắc. PM 501 bị chó hoang đuổi theo, chạy về nhà như điên. PM 612 chuẩn bị bữa cơm có ánh nến xong. PM 615 cậu chủ về nhà, vào phòng, vơ sạch mấy ngọn nến cô cẩn thận bày biện, ném vào thùng rác, ăn bữa cơm không ánh nến rất không lãng mạn với Hắc Thủ Đảng. PM 630 ngồi xổm cạnh thùng rác, rơm rớm nước mắt nhặt lại nến. PM 700 thời gian chiếu tin tức tài chính kinh tế, tin tức lá cải, đủ các thứ trò tin tức của cậu chủ. PM 1000 đi theo sau cậu chủ thích vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng tắm, nhặt lại quần áo. 14 Cậu chủ hồ đồ PM 1005 cậu chủ tắm, Hắc Thủ Đảng bị ép tắm chung, ai đó hai mắt rưng rưng đứng ngoài cửa liếc mắt lén ngắm nhìn đường cong tuyệt vời qua cửa kính mờ mờ. PM 1100 thời gian tự do mơ mộng tinh thần, đừng quấy rầy. Một ngày đầy máu và nước mắt qua đi, thời kì nổi loạn tuổi dậy thì của cậu chủ cứ lẳng lặng mà tới, cuộc sống của cô bé người hầu càng lúc càng khó khăn. “Cậu chủ cậu chủ, hình như em lại cao lên rồi, giờ em không cần kiễng chân trên ghế cũng có thể nhoài người lên bàn bếp rồi, thế là em có thể thấy thức ăn trong nồi có cháy hay không, cũng sẽ không bị bếp gas đốt cháy tóc, lại càng không bị Hắc Thủ Đảng chồm lên đẩy ngã từ ghế vào nồi nữa”. “Nói ngắn gọn thôi”. Tính nhẫn nại đang giảm xuống. “Cậu chủ, cậu chủ, cậu không cảm thấy em thay đổi chỗ nào sao? Cậu xem này, chỗ này của em dài hơn một tí, ở đây lại chật đi một tí, còn ở đây ngắn đi một tí đúng không? Cậu chủ, cậu chủ, cậu đừng có bơ em chứ, cậu hãy nghĩ đến nỗi khổ sở của tầng lớp dưới đáy một chút đi, em sắp bị bó tới tắt thở rồi, thế này thì em thực sự rất khó phục vụ cho cậu chủ nữa!”. “Vào điểm chính”. Tính nhẫn nại tiếp tục giảm xuống. “Cậu chủ, cậu chủ, em chỉ muốn xin một bộ quần áo người hầu mới thôi, không lẽ lại khó khăn thế sao? Tiền nong eo hẹp thế sao? Hay sở thích của cậu quá trớn lắm rồi?”. “Câm miệng”. Tính nhẫn nại đã về không. “Cậu chủ, cậu chủ, váy quá ngắn, ngực lại quá chật, thấy em bị quần áo cỡ nhỏ ép tới đau khổ, cậu hài lòng như thế sao?! Cậu chủ, cậu chủ! Đâu phải chỉ có mình cậu mới dậy thì chứ”. 15 Tinh Dã Anh “Cút”. Tính nhẫn nại đã xuống âm. Mỗi câu trả lời lại ít đi một chữ, khiến Diêu Tiền Thụ mười sáu tuổi mặc đồ cỡ nhỏ im lặng đi ra, cũng may dáng người của cô vẫn coi như hợp tác, dậy thì không quá dữ dội, người cứ bị ép mà vẫn chưa phá nát bộ đồng phục cỡ bé để chui ra. Tuy bản thân oán thán cái tính keo kiệt của cậu chủ rất nhiều, nhưng vẫn không dám trễ nải chuyện phục vụ cậu ấy. Kì nghỉ hè cuối cùng của cấp ba, cậu chủ đưa Hắc Thủ Đảng đi nghỉ mát, nhân thể kéo cô theo. Mây trôi vạn dặm, cảnh vật đẹp tươi, cậu chủ vô cùng hứng khởi, một tay dắt Hắc Thủ Đảng, một tay vươn về phía cô. Cô không nghĩ gì, đưa tay mình ra, lại bị cậu chủ kì thị gạt ra. “Trà”. “Vâng vâng vâng! Trà cao cấp, có ngay đây!”. Cô quay đầu lại tìm đồ của mình - một cái túi Doraemon kì diệu thân thương thật to bằng vải bạt quân đội đang đeo trên vai cô, trên cái túi to tướng đó thêu mấy chữ cỡ bự xiêu vẹo màu đỏ đậm tươi tắn Phục vụ cậu chủ, sứ mệnh quang vinh mà thần thánh. Rút bình giữ nhiệt ra, lấy ấm Tử Sa ra, cầm túi trà ra, lôi cả giá nướng thịt, than củi, năm cân thịt bò tươi với cánh gà ướp sẵn ra. “Cậu chủ, cậu xem còn cần gì nữa không?”. “... Rốt cuộc trong cái túi rách của cô đựng bao nhiêu thứ vậy?”. “Cũng không nhiều lắm đâu. Cơm hộp, thức ăn cho chó, nước khoáng, khăn tắm, bàn chải đánh răng, ô che nắng, kem chống nắng, ghế gấp du lịch, còn có quần bơi của cậu với phao bơi của Hắc Thủ 16 Cậu chủ hồ đồ Đảng, còn có thứ quan trọng nhất, tổng quản bảo mẫu có nhắc nhở em, thứ này nhất định phải đem theo cho cậu, vì giờ cậu chủ đang dậy thì mà!”. “Thứ gì vậy?”. “Tèn tén ten! Quần lót để thay! Ba cái nhé!”. “Soạt”. Tiếng vải bông bị xé rách. “Cậu… cậu chủ, đây là quần lót của cậu đó, không thể đội lên đầu em được. Xin cậu lấy xuống cho em với. Mất mặt lắm!”. Cho nên mới nói, con mèo máy vô dụng, ngày nào cũng lôi mấy thứ ngu ngốc chả ai biết là cái gì ra hành hạ người khác thật đúng là khiến cho người ta thấy ghét! “Hết kì nghỉ hè, tôi muốn đi Anh”. Cái tay đang ra sức kéo quần lót xuống ngừng lại, cô chớp mắt nhìn bóng lưng hơi mờ ảo dưới ánh hoàng hôn trước mắt mình. Cậu quay đầu lại, “Du học”. “Vậy em…”. “Cô không được đi theo”. Cậu cau mày, “Khó lắm tôi mới xin được vào trường sống mấy ngày yên tĩnh, cả cô và tổng quản bảo mẫu không ai được theo hết”. “… Cậu chủ, bảo mẫu chắc sẽ đau lòng lắm đó. Tuy là đàn ông, nhưng ông ấy kiên quyết ôm bình sữa nuôi cậu lớn lên, ý chí của người đàn ông pha sữa bột làm bảo mẫu đáng sợ lắm, đâu phải cậu không biết? Dù ông ấy không cho cậu kết bạn, nhưng là vì sợ cậu bị bạn xấu làm hư; không cho cậu yêu đương, là sợ cậu bị mấy cô gái xấu xa bắt nạt; không cho cậu coi phim A, là sợ cậu bị nhiễm mấy 17 Tinh Dã Anh thứ hư hỏng ấy, ông ấy đều vì cậu hết, cậu mà đi một cái thì kiểu gì ông ấy cũng dằn vặt em chết mất, chắc đó chắc đó!”. “Sao tôi phải quan tâm cô sống hay chết hả?”. “Cậu chủ, đã bao nhiêu năm mà cậu vẫn chẳng thay đổi tẹo nào, vẫn quá đáng như thế, hu hu”. “Cô dám cãi tôi à?”. “Hu hu, không dám ạ”. “Rất tốt, Hắc Thủ Đảng không đi máy bay được, không thể đi cùng với tôi, cô ở đây chăm sóc nó”. “Hắc Thủ Đảng không đi máy bay được, nhưng cậu chủ ơi, em em em, em khỏe hơn nó nha, em có thể đi máy bay đó! Cuối cùng em cũng thắng nó một hiệp rồi!”. “Cô đi được máy bay thật, nhưng tôi không định cho cô tiền mua vé đâu”. “Tại sao chứ? Em còn chưa được đi máy bay mà”. “Lãng phí”. “… Được rồi. Cậu chủ, em quyết định ở lại giữ biệt thự cố gắng hoàn thành nhiệm vụ cậu chủ giao, chăm sóc Hắc Thủ Đảng như chăm sóc cậu chủ, trong lòng em, Hắc Thủ Đảng quan trọng lớn lao như cậu, nó vĩnh viễn sống trong tim em như cậu, em nhìn thấy nó sẽ nhớ tới thân hình to lớn của cậu”. “...”. “Vậy chừng nào cậu trở về?”. Cậu liếc mắt nhìn cô một cái, không đáp. 18
Phải chiều theo mọi sở thích của cậu, cậu chủ ghét, con cũng ghét, cậu chủ đánh người, con ở cạnh ném đá. Nửa khuya, định rút một quyển truyện vào giường "dỗ" giấc, chần chừ một lúc, tôi lại chọn Cậu chủ hồ đồ của Tinh Dã Anh bởi muốn tìm cho mình một câu chuyện hài hước nhưng vẫn lắng đọng cảm xúc. Bối cảnh trong Cậu chủ hồ đồ có lẽ khá quen thuộc với những ai từng hoặc vẫn còn thích đọc truyện tranh của Nhật, cả poster tặng kèm sách cũng vẽ theo phong cách ấy. Một cậu chủ bề ngoài nho nhã nhưng rất đỗi lạnh lùng, khó tính; một cô người hầu lạch bạch, vụng về, một tổng quản bảo mẫu luôn xem cậu chủ như đứa trẻ cần được chăm bẵm, nâng niu từng chút; một vài trai xinh, gái đẹp làm tình địch chốn tình trường lẫn thương trường; ba quy định dành cho người hầu, một yêu cầu mà cậu chủ phải làm nếu muốn thừa kế sản nghiệp, thêm một chú chó ngao già khụ, tổ hợp này đủ để gây nên bao chuyện dở khóc dở cười. Cô hầu bé nhỏ trong truyện có cái tên Diêu Tiền Thụ đầy may mắn, khiến cô trở thành cái "cây tiền tài", không được phép chìa ra cho người ngoài dòm ngó, nếu không muốn bị chủ chặt một phát cho "thổ ra một vũng máu trong sân nhà mình". Từ điển đã nói rõ, người hầu là tầng lớp thấp nhất trong lịch sử xã hội. Tổng quản bảo mẫu đã dạy, ba quy định của người hầu thế kỷ mới luôn phải thuộc nằm lòng. Nên cô nhóc Tiểu Tiền gần như bị "tẩy não" hoàn toàn, sống chết cũng chỉ biết xem cậu chủ là trên hết. "Gần như" thôi bởi cô vẫn giữ được cho mình chút ít nổi loạn ngấm ngầm, đủ để len lén ra hiệu thuê tiểu thuyết về đọc trong xó tối, len lén lầm bầm nguyền rủa cậu chủ mỗi khi khuất mắt, thấy cậu vui vẻ thì can đảm vòi vĩnh, xin xỏ cậu vài thứ. Chỉ thế thôi, còn lại thì luôn riu ríu vâng lời, bị cậu chủ mắng thì lập tức im miệng, nghe cậu chủ gọi một tiếng thì đang ở đâu, làm gì cũng phải quẳng hết mà chạy về bên cậu. Cậu ra nước ngoài du học, cô không được theo, đành ngoan ngoãn ở lại chăm sóc chú chó Hắc Thủ Đảng như phục dịch cậu chủ. Bảo mẫu bảo cô tìm một người chồng có thể cùng cô tận tụy phục vụ cậu chủ, cô trang điểm rồi đi xem mắt hết lần này đến lần khác, về nhà lại lấy khúc xương hai đầu ghi "lấy"-"không lấy" để "cậu chủ tạm thời" là Hắc Thủ Đảng quyết định. Cậu chủ thật về nước và muốn đi xem mắt, cô phải dạy cậu chủ cách hẹn hò, rồi thành đối tượng luyện hôn cùng cậu chủ. Cậu chủ cần một người kết hôn giả để thừa kế sản nghiệp, cô nhóc cũng chẳng thể chối từ. Câu chủ nói Tôi chỉ cần cô kết hôn, không bảo cô yêu tôi", cô chỉ biết há hốc mồm, rồi nói câu "Tuân lệnh!". Tất cả chỉ vì ba quy định được nhồi vào đầu cô hầu từ tấm bé "- Thứ nhất, phục tùng mọi mệnh lệnh của cậu chủ, mệnh lệnh hợp lý hoàn toàn nghe theo, không hợp lý cũng phải cố nghe theo nhưng mệnh lệnh có hợp lý hay không đều do cậu chủ quyết Thứ hai, chiều theo mọi sở thích của cậu chủ, cậu chủ thích con cũng thích, cậu chủ ghét, con cũng ghét, cậu chủ đánh người, con ở cạnh ném Điều thứ ba, nhất định không được phép yêu cậu chủ! Kìm chế bản thân, cúc cung tận tụy, ngoan ngoãn làm một con chim sẻ nhỏ bé, tuyệt đối không tơ tưởng làm phượng hoàng". Lấy cậu chủ làm tâm, thế giới nhỏ bé của cô hầu chỉ xoay quanh cậu. Ba quy định hầu nữ như một loại xích xiềng, một thứ vòng kim cô ràng buộc từ khi cô còn rất nhỏ, nên chấp nhận như một lẽ tất nhiên, lớn lên vẫn quen với những ràng buộc đó. Chưa từng biết rõ tự do thực sự là gì, nên khi xích xiềng được cởi bỏ, cô nhóc vẫn ngu ngơ không biết, dùng chính thói quen của mình tạo thành thứ xiềng xích vô hình nhưng vẫn đầy sức nặng. Cô hầu không bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ có một ngày mình yêu cậu chủ. Năm năm cách xa, những nhớ nhung cô chẳng thốt ra lời. Cậu chủ hẹn hò cùng người khác, cô vì tiền thưởng của tổng quản bảo mẫu mà bám sát không rời, sợ cậu chủ bị ả đàn bà xấu xa nào lừa đi mất; khó chịu khi thấy cô gái xinh đẹp kia đang định đút kem cho cậu chủ, rồi hả hê khi cậu chủ gạt ra; bị cậu chủ bỏ lơ thì ấm ức, tủi hờn nhưng vẫn đi theo dù mưa gió đầy trời, tự lý giải đó là do nhiệm vụ... Bước chân vào cuộc hôn nhân, cô vẫn giữ ý nghĩ, đó chỉ là một trong bao việc phải làm nhằm giúp đỡ cậu chủ mà thôi. Nỗi đau âm ỉ trong tim khi đóng vai cô vợ hờ giấu mặt, cô hầu cố khỏa lấp, tự nhắc đi nhắc lại mình rằng đây chỉ là kết hôn giả mà thôi, cậu chủ không yêu mình, mình càng chẳng có quyền yêu cậu chủ. Cô có thể rất khờ, rất vụng nhưng cô biết rất rõ, cô và cậu chủ không thể được mà cũng không xứng với nhau. Cô không biết, cậu chủ của mình cũng chịu dằn vặt bởi những xích xiềng vô hình ấy. Cậu chủ thì đương nhiên không phải thực hiện những quy định dành cho người hầu. Nhưng cậu chủ dù xuất thân quyền quý tới đâu vẫn không thể tự do làm chủ mọi thứ. Để thừa kế sản nghiệp, cậu buộc phải kết hôn. Để xứng với gia thế của mình, cậu phải tìm một cô vợ thượng lưu như cậu. Lòng tự tôn kiêu hãnh khiến chính cậu cũng không chấp nhận được việc mình có tình cảm với một gia nhân trong nhà. Thế là bao lời muốn nói đều bị dằn xuống, đổi bằng thái độ xa cách, cộc cằn. Mỗi lần muốn cô đến bên mình, cậu lại quát "Im đi". Bao lần cậu nói đi nói lại với bạn bè cấp ba là chỉ xem cô như hầu nữ, cũng là cố tự khẳng định với mình điều đó. Càng phủ định càng thất bại, cậu chạy trốn bằng cách ra nước ngoài du học, trước lúc đi vẫn mong cô nói một câu giữ chân mình. Năm năm sau quay về, thứ tình cảm đó vẫn không hề bị dập tắt dù cậu đã cố gắng kiếm tìm người khác nhưng vẫn không thấy ai vừa mắt bằng cô. Đọc Cậu chủ hồ đồ, cười nhiều mà bực mình cũng lắm! Cười tổng quản bảo mẫu với những hành động quá lố để thể hiện tình cảm cùng cậu chủ, bảo bọc cho cậu chủ. Cười chú chó Hắc Thủ Đảng khôn ngoan, biết nghe lời chủ sai khiến mà "đánh dấu" lên xe người khác để trả thù. Cười những biểu hiện ngây ngô, những phát ngôn "khó đỡ" của cô hầu Tiểu Tiền. Cười sự bất lực của cậu chủ trong việc cố lấy lòng cô hầu bằng những biện pháp học được từ chính cô hầu hoặc cấp dưới của mình. Cười những tình huống nảy sinh trong quá trình cạnh tranh, đối đầu giữa cậu chủ Cẩm Ngọc và phó tổng Thư Thành Nhạc... Bực mình vì sự cố chấp của cả cô hầu lẫn cậu chủ. Bực việc cậu có mỗi câu "Anh yêu em" mà không chịu nói ra, bực cô hầu sao quá đỗi tự ti, không một lần tự thừa nhận giá trị của mình. Bực cậu đi qua đêm không về nhà trong ngày sinh nhật khiến cô hầu buồn tủi, bực cô vì nông nổi mà phải mang án ngoại tình đến mức phải tính đến việc ly hôn, may mà tất cả vẫn còn cứu vãn kịp... Bực đó, rồi lại thấy cảm thông bởi dù những biểu hiện của cậu chủ và cô hầu có phần không thực tế nhưng lại rất hợp lý khi đặt trong hoàn cảnh ấy. Câu chuyện khép lại khi cậu chủ và cô hầu đã vượt qua rào cản của chính mình, chấp nhận công khai mối quan hệ thực sự của họ với tổng quản bảo mẫu và người ngoài, bất chấp những hậu quả có thể xảy ra cho họ. Một kết thúc có thể làm người ta thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng thì hai con người ngốc nghếch trong tình cảm ấy cũng đã hiểu thấu được lòng nhau. Vài nét về tác giả Bài đã đăng Nữ hoàng và kẻ cướp.
cậu chủ hồ đồ